Chương 34

“Thôi đừng nói nữa, tôi sẽ đi nộp đơn xin chuyển sang bộ phận kinh doanh ngay đây!”

Và thế là chỉ trong một buổi trưa, tin tức “Bộ phận kinh doanh có một phó trưởng phòng vừa đẹp trai vừa giàu có” đã lan truyền khắp Norns, thu hút toàn bộ công ty thi nhau đến xem. Thậm chí có người còn dùng đồ ăn vặt nhỏ để hối lộ nhân viên kinh doanh, chỉ để được nhìn Khương Hựu một lần.

Trong lúc kiếm bộn tiền, nhân viên bộ phận kinh doanh khi trò chuyện với các bộ phận khác cũng bỗng dưng có thêm vài phần tự hào.

“Nam thần công ty” ở bộ phận bọn tôi đấy, các cô có không?

“Nam thần công ty” hôm nay cười với tôi đấy, ghen tị không?

“Nam thần công ty” mời tôi ăn kem Godiva đấy, các cô nằm mơ cũng không dám nghĩ tới đúng không?

“Nam thần công ty”…

Đương nhiên, đó là chuyện sau này. Sau khi tạm biệt cô gái tóc ngắn ở tầng ba, Tĩnh Hương đuổi kịp Khương Hựu: “Phó trưởng phòng Khương!”

Khương Hựu dừng lại, cười nói: “Giờ nghỉ đừng gọi là phó trưởng phòng, tuổi tác chúng ta cũng xấp xỉ nhau, cô gọi tôi là Tiểu Hựu đi.”

“T…Tôi thật sự có thể gọi cậu bằng tên thân mật sao?”

“Đương nhiên rồi, à mà, tôi thấy sáng nay cô bận rộn không ngơi tay, có cần tôi giúp gì không?”

Trời ơi, nam thần không chỉ cho cô ấy gọi tên thân mật mà còn muốn giúp cô ấy làm việc, đầu Tĩnh Hương choáng váng như một mớ hồ dán, nước mắt hạnh phúc suýt chút nữa trào ra từ khóe miệng.

Nhưng cô ấy đã kiềm chế lại, vội vàng lau miệng từ chối: “Không cần không cần, sáng nay tôi đang soạn tài liệu cuộc họp, không có gì phức tạp đâu, sắp xong rồi.”

Khương Hựu: “Họp à?”

“Vâng! Bộ phận chúng ta họp thường kỳ mỗi tuần một lần, nếu không có gì bất ngờ thì thường là chiều thứ Sáu.” Dừng một chút, Tĩnh Hương ghé sát Khương Hựu, nói nhỏ: “Mấy lần họp gần đây sắc mặt trưởng phòng không được tốt, chiều nay chắc lại mắng người nữa rồi, cậu chuẩn bị tâm lý trước nhé.”

Giữa đồng nghiệp, chỉ có thể than phiền về sếp với người nhà, má lúm đồng tiền trên khóe môi Khương Hựu càng sâu hơn: “Cảm ơn cô nhắc nhở, tôi sẽ chú ý.”

Nói rồi, hai người đã đi đến chiếu nghỉ tầng bốn. Tĩnh Hương đỏ mặt, vừa định tiếp tục buôn chuyện với Khương Hựu thì chợt đứng sững lại.

“Trợ lý Hứa!”

Ở Norns chỉ có duy nhất một trợ lý họ Hứa, Khương Hựu quay người theo cô ấy, quả nhiên thấy nhân vật mục tiêu của chuyến đi này, Hứa Tri.

Cô ta đóng sầm cửa phòng trưởng phòng Trần, có vẻ như vừa mới nổi giận với ai đó, mặt đỏ bừng, nét mặt rất nặng nề.

Vẻ mặt cũng có phần tiều tụy hơn lần gặp ở trung tâm thương mại, không biết gần đây đã xảy ra chuyện gì.

Khương Hựu nhìn thấy cô ta, đương nhiên cô ta cũng nhìn thấy Khương Hựu, bước chân hơi khựng lại.

… Sao người này lại ở đây?

Lúc ông nội Khương đưa Khương Hựu vào công ty, cô ta đang làm việc ở bộ phận khác, không lâu sau Khương Hựu đã nghỉ phép, nên hai người chưa từng gặp mặt ở công ty.

Lần gặp lại này, Hứa Tri vừa bận tâm đến chuyện mua túi hôm đó, lại vừa rất sợ dính líu đến Khương Hựu. Cô ta mấp máy môi, muốn nói lại thôi, trong lòng rối bời vô cùng.

Nhưng chưa kịp suy nghĩ xong, Khương Hựu cũng giống như Tĩnh Hương, cậu chỉ gật đầu với cô ta: “Trợ lý Hứa.”

Nói xong, cậu liền đi thẳng.

Cứ như thể việc giúp cô ta giải vây hôm đó chỉ là tiện tay làm giúp, không hề có mục đích gì, cũng không hề có ý định kết giao với cô ta.

Đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng cao ráo đó, vẻ mặt Hứa Tri càng lúc càng phức tạp.

Đúng như Tĩnh Hương nói, hai giờ chiều, trưởng phòng Trần triệu tập toàn bộ nhân viên trong phòng họp nhỏ bên cạnh văn phòng đúng giờ.

Máy chiếu đã được bật sẵn. Trưởng phòng Trần ngồi đối diện màn chiếu, Khương Hựu và Hoắc Văn Đông ngồi hai bên.

Thấy mọi người đã đến đông đủ, cuối cùng gương mặt dài hơn cả mặt lừa của trưởng phòng Trần cũng dịu đi đôi chút: “Mấy cô cậu biết chủ đề cuộc họp hôm nay là gì rồi chứ?”