Mấy người vẫy tay, vội vã chuồn đi.
Vẻ mặt Tống Nam Kha kỳ quái, cậu ấy cảm thấy Khương Hựu cũng rất có tiềm chất làm trà xanh, cậu ấy tò mò ghé sát vào, muốn hỏi xem chuyện chăn gối của cậu và Bùi tổng đã phát triển đến mức hòa hợp như thế nào.
Lúc này, tài xế nhà họ Khương chờ từ lâu đã nghe tiếng mà đến, sau đó anh ta đưa cho Khương Hựu một túi mua sắm: “Cậu ba, đây là của cậu cả gửi cho cậu.”
Cậu cả nhà họ Khương, Khương Duy, con trai độc nhất của cậu lớn Khương Hựu, hiện đang du học ở nước ngoài.
Khương Hựu nói lời cảm ơn rồi tiện tay mở hộp ra, bên trong là một bộ trà cụ bằng sứ được chế tác vô cùng tinh xảo.
Cậu lại cất bộ trà cụ vào như cũ, có vẻ như định mang về dùng. Tống Nam Kha tò mò: “Tớ nhớ cậu không thích uống trà mà.”
“Bộ đồ uống đâu phải chỉ để uống trà.” Lúm đồng tiền của Khương Hựu sâu hơn: “Cũng có thể để đựng tro cốt cho ông xã tôi mà.”
Tống Nam Kha: “...”
“Hắt xì!”
Ở một đầu khác, Bùi Minh Tiêu bị kẹt lại ở sân bay Malmo vì tuyết lớn, anh hắt hơi một cái thật to.
Quá nhiều quà sinh nhật nên sau khi chất đầy thì xe không còn chỗ ngồi nữa, Khương Hựu dặn dò tài xế nhà mình đưa Tống Nam Kha đang nửa say về trước, còn mình thì ra bên đường bắt taxi.
Bác tài là một bác gái ngoài năm mươi tuổi, giọng nói thô kệch: “Đi đâu thế cậu đẹp trai?”
Khương Hựu muốn nói địa chỉ nhà cậu và Bùi Minh Tiêu theo bản năng, nhưng lời đến miệng lại chuyển hướng, cậu gượng gạo đổi thành: “Hợp Thịnh Thế Kỷ, cảm ơn.”
Bên ngoài tuyết càng lúc càng rơi lớn, đoạn đường chưa kịp dọn tuyết khiến tình trạng đường xá cực tệ, vừa đi chưa đầy ba cây số thì họ đã gặp phải hai vụ tai nạn giao thông.
Bác tài xế thì không quan tâm mà cố gắng trò chuyện với Khương Hựu để giải khuây. Đáng tiếc cậu đẹp trai này cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, ánh mắt mờ mịt không có tiêu cự, cũng không biết đang nghĩ gì.
Bà ấy đành phải lấy điện thoại ra, tiếp tục bật cuốn tiểu thuyết vừa nãy chưa nghe hết.
“Mãi đến trước khi chết, Giang Ấu mới biết mình hóa ra là một pháo hôi trà xanh trong một tiểu thuyết đam mỹ. Mà cuộc hôn nhân hào môn được người ta ca tụng của cô ấy, cũng chỉ là công cụ để làm nền cho tình yêu tuyệt đẹp của nhân vật chính mà thôi!”
Nghe thấy tên mình, Khương Hựu hoàn hồn.
“Thật ra người mà người đàn ông đó yêu nhất là anh trai cô ấy, nửa năm sau anh trai về nước, người đàn ông đó sẽ công khai đề nghị ly hôn tại buổi họp báo, chỉ sau một đêm, cô ấy trở thành trò cười của cả nước!”
“Uất ức trong lòng, cô ấy tức đến mức nằm liệt giường, chất vấn người đàn ông kia có từng yêu cô ấy không. Người đàn ông có vẻ mặt lạnh lùng, lời nói lại như mũi dao đâm vào tim cô ấy: Đừng tự lượng sức mình, ngay cả một sợi tóc của anh ấy cô cũng không sánh bằng.”
“Trước mắt chạy qua như đèn kéo quân một cuộc đời đáng cười ấy, Giang Ấu gần như thổ huyết. Cô ấy thành tâm cầu xin thượng đế, hãy cho cô ấy làm lại một lần, hãy cho cô ấy làm lại một lần...”