Chương 26

Đây là chuyện bình thường, đa số bạn bè của Khương Hựu đều tìm đến cậu vì Bùi Minh Tiêu. Số còn lại thì hoặc không hiểu rõ thân thế của cậu, muốn hợp tác với nhà họ Khương; hoặc đơn thuần là hợp cạ, chỉ gặp nhau ở bàn mạt chược hoặc trường đua xe.

Cơ bản đều mang mục đích tiếp cận cậu.

Đợi đến khi thụ chính quay về nước, cậu thật sự không còn gì cả, người cuối cùng có thể ở lại bên cạnh, có lẽ chỉ còn Tống Nam Kha.

Khương Hựu dành ba giây ngắn ngủi để tưởng niệm Tống Nam Kha, sau đó khoác áo khoác da, bước ra khỏi văn phòng.

Nhân viên đã về gần hết, khi đi ngang qua đại sảnh, có người gọi cậu: “Ê, cậu bé đẹp trai!”

Đó là một cô gái mặt tròn mắt to, có nét gì đó giống nhân vật Shizuka trong truyện tranh Doraemon một cách kỳ lạ. Khương Hựu quay lại: “Cô gọi tôi à?”

“Đúng vậy, cậu là thực tập sinh à? Nếu chưa rõ công việc, cần người hướng dẫn thì có thể tìm tôi nhé!”

Khương Hựu mỉm cười gật đầu: “Vâng, cảm ơn cô.”

Không muốn để ý đến Tống Nam Kha, cũng không muốn đi chơi với người khác, Khương Hựu chỉ còn một lựa chọn là về nhà.

Sân vườn biệt thự đã được dọn dẹp sạch sẽ, tuyết chất đống bên cạnh tường, trông như một vũng kem trắng mềm mại.

Khương Hựu lờ mờ nhớ lại, khi cha mẹ còn sống, cứ mỗi mùa đông họ lại dẫn cậu đi đắp người tuyết. Ba là giáo viên mỹ thuật, người tuyết qua tay ông sống động như thật, đẹp hơn người tuyết của những đứa trẻ khác cả vạn lần.

Cậu chợt nảy ra ý, đúng lúc chưa thấy đói, cậu không vội vào nhà, lấy trong ba lô ra một chiếc mũ lưỡi trai đội lên, rồi cũng ngồi xổm bên tường chăm chú đắp người tuyết.

Là sinh viên ngành thiết kế, nền tảng mỹ thuật của cậu còn giỏi hơn cả ba, người tuyết đắp ra không phải kiểu tròn tròn béo mập, mà giống một tác phẩm điêu khắc bằng tuyết hơn.

Cao khoảng nửa người, mặc một bộ vest chỉnh tề, thắt cà vạt.

Dùng cành cây nhỏ vẽ ra lông mày và ánh mắt, nhìn kỹ, biểu cảm còn có chút vẻ khắc nghiệt vi tế.

... Có góc độ nào đó, lại rất giống chủ nhân của căn biệt thự này.

Khương Hựu càng nhìn càng thấy khó chịu... Chẳng lẽ hai ngày nay cậu nhìn thấy cái bản mặt thối của tên tra công Tiêu quá nhiều, nên vô thức tạo ra thứ này?

Cậu nhấc chân lên, định bụng trong cơn phẫn uất sẽ hủy diệt xác chết, nhưng đến lúc sắp đạp xuống lại thấy tiếc đứt ruột.

Người làm thiết kế đều xem tác phẩm của mình như con, cậu không nỡ ra chân!

Đúng rồi! Khương Hựu chợt lóe lên ý tưởng, tháo chiếc mũ lưỡi trai của mình đội lên đầu người tuyết, sau đó châm một điếu thuốc, hút vài hơi rồi cắm vào miệng người tuyết.

Một tổng giám đốc đàng hoàng bỗng chốc biến thành Vũ vương Châu Á - Nicolas Triệu Tứ (một nhân vật hài nổi tiếng).

“Anh tư, anh cũng là người tử tế.” Khương Hựu cười lạnh, vỗ vai nó: “Cứ tận hưởng đi trong cơn gió lạnh nhé.”

Nói rồi cậu ngân nga hát đứng dậy, lúm đồng tiền nhỏ chứa đầy vẻ đắc ý.

Tuy nhiên, hai phút sau, nhìn người đang ngồi nhàn nhã bên bàn ăn, nụ cười của cậu lập tức đông cứng trên khóe môi.

Không biết từ lúc nào, tên tra công Tiêu đã trở về, còn đang chờ dùng bữa!

Toàn bộ bức tường phòng ăn là cửa sổ kính sát sàn hướng ra sân vườn, anh... đã nhìn thấy mình đắp người tuyết ư?

Gượng gạo chưa kịp lắng xuống thì sự xấu hổ khác lại ập đến, Khương Hựu cảm thấy da đầu tê dại, định áp dụng chiến thuật né tránh, chạy thẳng về phòng.

Nhưng nghĩ lại, một trà xanh tốt sẽ không bỏ mặc đàn ông.

Con đường trà xanh của cậu mới bắt đầu, cậu không thể cứ thế mà chết yểu trong tay tên tra công Tiêu được.

Khương Hựu thi triển tuyệt kỹ đổi mặt, bày ra vẻ kinh ngạc, ngồi đối diện Bùi Minh Tiêu: “Hôm nay anh về sớm quá!"

Bùi Minh Tiêu rõ ràng không muốn lãng phí thời gian vào những lời hỏi han vô nghĩa, anh nhíu mày: “Cậu hút thuốc à.”