Cô tiếp tân say mê trong lúm đồng tiền đó, mơ màng dẫn Khương Hựu đến phòng hậu cần, mơ màng tìm người làm lại thẻ nhân viên.
Thậm chí cả phí làm lại cũng do cô ấy mơ màng rút điện thoại ra quẹt thanh toán.
Sau khi giải quyết xong mọi việc, bước ra khỏi cửa phòng hậu cần, cô tiếp tân nhìn thẻ nhân viên của Khương Hựu, mắt mở to: “Thì ra anh là… phó trưởng phòng kinh doanh ạ?”
Khương Hựu “Ừm” một tiếng: “Sắp đến trưa rồi, để cảm ơn cô, tôi mời cô ăn trưa nhé.”
Cô tiếp tân ngại ngùng không dám ăn cơm với sếp mới quen, nhưng ngước lên thấy vẻ mặt chân thành của chàng trai trẻ đẹp…
Cô ấy lại mơ màng đi theo cậu.
Nếu hỏi trong một công ty ai là người nắm nhiều thông tin nhất, thì chắc chắn là cô tiếp tân, người giao tiếp với tất cả mọi người.
Trong bữa ăn, Khương Hựu đại khái đã nắm được tình hình hiện tại của Norns.
Norns có quy mô tương đương với một doanh nghiệp vừa, tổng giám đốc là Hứa Đức Thăng, người được Đông Huy cử xuống, cũng chính là cha của Hứa Tri.
Mấy năm nay Đông Huy kinh doanh không tốt, vốn cấp cho Norns ngày càng ít, thêm vào việc lấy tiêu chí “sản phẩm tinh xảo là trên hết” làm chủ đạo, chi phí sản xuất luôn ở mức cao, lợi nhuận ròng ngày càng không khả quan, đã dần bắt đầu đi xuống.
Phòng kinh doanh của cậu có một trưởng phòng, một phó trưởng phòng tức là cậu, cùng bảy chuyên viên quản lý khách hàng và hai nhân viên văn phòng, chủ yếu phụ trách công việc tiếp thị.
Còn Hứa Tri không phải cô tiểu thư vô công rồi nghề, để dọn đường cho con gái, Hứa Đức Thăng đã sắp xếp cô ta vào văn phòng tổng trợ lý, phụ trách việc truyền đạt thông tin, là vị trí tiếp xúc với nhân viên và công việc nhiều nhất.
Norns có tổng cộng bảy tầng, phòng kinh doanh ở tầng bốn. Một giờ rưỡi chiều kết thúc giờ nghỉ trưa, Khương Hựu bước ra khỏi thang máy đúng giờ.
Phòng Kinh doanh là phòng ban lớn nhất của Norns, chiếm trọn một tầng. Ra khỏi giếng thang máy trước hết là đại sảnh, ba hàng bàn làm việc xếp ngay ngắn cơ bản đã kín chỗ.
Đi qua đại sảnh, bên trong lần lượt là hai phòng văn phòng, phòng họp, phòng pha trà và nhà vệ sinh. Khương Hựu gõ cửa phòng trưởng phòng, muốn đến báo cáo với lãnh đạo của mình trước.
Nhưng không có tiếng trả lời, cậu bèn chuẩn bị về phòng làm việc của mình, dọn dẹp vệ sinh.
Hơn một năm không đến, chắc đã bám đầy bụi rồi, Khương Hựu vừa suy nghĩ vừa đẩy cửa bước vào.
Trước bàn máy tính có một người đàn ông nửa nằm trên ghế, lướt điện thoại. Gót chân gác lên bàn trà, tư thế vô cùng thoải mái.