“Những năm nay chúng ta gặp trà xanh còn ít sao.” Khương Hựu đặt ly rượu xuống rồi bắt đầu bóc quà trên tay.
Họ có xuất thân hào môn, đa phần bạn bè xung quanh cũng là phú nhị đại, quan nhị đại, có nhiều người mẫu non và ngôi sao đã dày công tính kế để gả vào hào môn, mà trà xanh thì càng là một trong những kỹ năng bắt buộc phải có.
Khương Hựu nhắm mắt lại cũng có thể nghe thấy những câu nói kinh điển của trà xanh. Nếu để cậu biên soạn “Cẩm nang trà xanh” thì e rằng cậu còn kinh nghiệm hơn cả trà xanh chính hiệu.
Tống Nam Kha thấy cậu nói rất có lý, thấy hộp quà sắp bị bóc ra, cậu ấy vội vàng chặn Khương Hựu lại: “Khoan đã! Về rồi xem, bên trong là bảo bối tớ đã tuyển chọn kỹ lưỡng... Cậu vẫn chưa nói cho tớ biết chuyện Bùi tổng rốt cuộc là sao.”
Là sao ư?
Cậu biết làm sao được.
Khương Hựu không muốn trả lời câu hỏi này, cậu quẳng hộp quà sang đống quà bên cạnh, để lộ ra hai lúm đồng tiền nông nông: “Đi thôi, chúng ta đi uống rượu.”
Tống Nam Kha đến khá muộn nên rượu đã qua ba vòng, có vài ngôi sao có chút tiếng tăm đã lần lượt lên sân khấu biểu diễn ca hát, đẩy không khí bữa tiệc lên cao trào.
Điều khá kỳ lạ là mãi đến khi bữa tiệc kết thúc, chồng của Khương Hựu là Bùi Minh Tiêu vẫn không hề xuất hiện. Những người chuẩn bị nhân cơ hội này kết giao với Bùi tổng đã ngửi thấy mùi vị khác thường, họ muốn hỏi thăm tin tức, nhưng vì e ngại nhà họ Bùi nên cả đêm đều không dám mở lời.
Khi bữa tiệc tan là lúc những người này trở nên sôi nổi.
“Ngay cả tiệc sinh nhật của Khương Hựu mà vị kia cũng không lộ mặt, có phải hai nhà cạch mặt rồi không?”
“Chắc là không, nếu cạch rồi thì Khương Hựu sẽ không làm tiệc sinh nhật rình rang như vậy, đó chẳng phải là tự vả mặt mình sao.”
“Tôi nhớ mỗi năm Khương Hựu đều tổ chức sinh nhật khá phô trương... Có lẽ ban đầu nhà họ Bùi để mắt đến Khương Duy, cuối cùng lại đổi thành Khương Hựu, vị kia không hài lòng, nên không muốn nể mặt Khương Hựu chăng.”
Nói đến đây, vài cậu ấm trao đổi ánh mắt với nhau, đều lộ ra vẻ đã hiểu rõ.
Ban đầu khi hai nhà Bùi - Khương bàn chuyện liên hôn, người được chọn là anh họ của Khương Hựu, Khương Duy, không biết vì sao cuối cùng lại đổi thành Khương Hựu, người không cha không mẹ, không có chỗ dựa, mà đây là bí mật công khai trong giới.
Đáng tiếc, họ tưởng rằng họ đã thảo luận rất kín đáo, nhưng đoạn hội thoại này lọt hết vào tai Khương Hựu và Tống Nam Kha.
Tống Nam Kha xách túi lên định đánh người nhưng Khương Hựu vươn tay chặn cậu ấy lại, khẽ ho một tiếng.
Lưng những cậu ấm cứng đờ, tốc độ thay đổi sắc mặt của bọn họ có thể sánh ngang với kịch Tứ Xuyên: “Ôi, là Dữu Tử à! Vừa nãy xung quanh cậu đông người quá, tôi không có cơ hội nói lời chúc mừng sinh nhật. Đi thôi, ra ngoài uống thêm hai ly, tôi biết có một hội quán chơi được Cò quay Nga (Russian Roulette), cực kỳ kí©h thí©ɧ!”
“Cảm ơn.” Khương Hựu mỉm cười nhẹ: “Nhưng tôi không đi đâu, ông xã tôi không cho phép tôi ngủ qua đêm bên ngoài, các cậu chơi vui vẻ.”
Các cậu ấm bị cái danh xưng “ông xã” này làm cho da đầu tê dại, hơn nữa việc không cho phép ngủ qua đêm để làm gì thì rõ như ban ngày.
Hoàn toàn không giống như tình cảm không hòa hợp.