Lông mày Bùi Minh Tiêu nhíu chặt lại ngay lập tức.
Khương Hựu đứng ngay bên cạnh anh, quan sát toàn diện mọi góc độ thay đổi biểu cảm của anh. Dù sao đã sống chung hơn bốn trăm ngày, cậu đã sớm phát hiện ra cái tật sạch sẽ thái quá và chứng ám ảnh cưỡng chế của Bùi Minh Tiêu.
Vừa nãy không thể solo trực tiếp được khiến cậu ít nhiều có chút tiếc nuối, bây giờ thấy Bùi Minh Tiêu không vui thì Khương Hựu vui vẻ huýt sáo trong lòng.
Rồi cậu giả vờ kinh ngạc nói: “Ối, đây là quà sinh nhật của tôi phải không? Tối qua không về nhà nên chưa kịp dọn, ngại quá nha, tôi dọn ngay đây!”
Nói rồi, cậu cởi giày, ngồi xổm giữa đống đồ lục lọi, không giống dọn dẹp mà giống đang tìm kiếm thứ gì đó hơn.
Bùi Minh Tiêu đứng nhìn từ trên cao xuống, sắc mặt anh càng lúc càng tệ, mở miệng định gọi quản gia xử lý.
“Tìm thấy rồi!” Khương Hựu kịp thời ngắt lời, nhặt một chiếc hộp màu hồng, cái mà Tống Nam Kha tặng, cậu mỉm cười má lúm đồng tiền, lắc lắc về phía Bùi Minh Tiêu: “Chúng ta cùng xem bên trong là bảo bối gì nha.”
Đôi mắt cậu trong veo, khi cười lên như trời quang sau cơn mưa, tỏa ra thứ khí chất cỏ xanh dễ chịu khiến lòng người thư thái.
Dù sao mọi chuyện đã đến nước này, chi bằng kết thúc nhanh gọn, Bùi Minh Tiêu mím môi thành một đường thẳng, thờ ơ nhìn Khương Hựu mở nắp hộp.
“Ôi chao!” Để đổ thêm dầu vào lửa cho tên khốn Tiêu, Khương Hựu không nhìn bên trong là gì mà giả vờ tay trượt không giữ được, ném hộp xuống đất…
Bao x siêu mỏng không cảm giác.
Dầu x bôi trơn cảm nhiệt 40 độ C.
Bộ đồ chơi silicon x còng + kẹp x + bi x + dây trói giới hạn.
Trang phục dụ dỗ hóa trang phi công hàng không Nam.
Khương Hựu: “…”
Bùi Minh Tiêu liếc nhìn đống đồ không sạch sẽ đó, ý vị sâu xa nhướng mày trái về phía Khương Hựu.
Khương Hựu thề, đó là ba mươi giây dài nhất trong cuộc đời cậu.
Cậu gϊếŧ Tống Nam Kha trong lòng, lóc thịt rồi lại gϊếŧ, gϊếŧ lóc một trăm tám mươi lần vẫn không thể xóa đi sự xấu hổ tột độ lúc này.
Cậu đành giải thích với giọng điệu cứng nhắc: “Mấy thứ này là bạn tôi tặng, không phải tôi tự mua.”
Bùi Minh Tiêu: “Ồ.”
Khương Hựu cảm nhận được hàm ý “không có bạn bè mà bịa ra” từ chữ “Ồ” đó thì càng thêm lúng túng: “Anh không tin đúng không… Được, bây giờ tôi gọi điện cho Tống Nam Kha ngay, chúng ta hỏi cho rõ ràng tại chỗ!”
Nói rồi, cậu không cần biết Bùi Minh Tiêu có đồng ý hay không mà trực tiếp bấm số của Tống Nam Kha.
Sau vài tiếng bận, điện thoại được kết nối, Khương Hựu bật loa ngoài: “Cậu đang ở đâu?”
“Tớ đang trên đường về nhà, ủa?” Tống Nam Kha ngạc nhiên nói: “Sao cậu có thời gian rảnh gọi cho tớ, không ở với tổng giám đốc Bùi… cái kia cái kia à?”