Bùi Minh Tiêu khẽ gật đầu với người đó, sau đó quay sang Khương Hựu.
Nhìn thấy tên khốn Tiêu, Khương Hựu lập tức tức sôi máu. Cậu vừa uống chút rượu, đang lúc mơ màng nhất, cậu quay đầu đi, chỉ để lại cho Bùi Minh Tiêu nửa bên mặt trắng trẻo: “Sao anh lại đến? Bàn bi-a này vừa mới xếp xong, chưa đánh hết, đánh xong mới được về.”
Bùi Minh Tiêu hơi bất ngờ, ánh mắt anh rời khỏi người cậu, nói: “Đưa gậy cho tôi.”
Công tử bột khom lưng đưa gậy bi-a qua, Bùi Minh Tiêu ước lượng trọng lượng rồi cởϊ áσ khoác và găng tay, đi đến trước bàn bi-a.
Khoảnh khắc tiếp theo, âm thanh gậy bi-a va chạm với quả bi vang lên, Bùi Minh Tiêu phá bi, sau đó thay đổi góc độ, đưa bi số 8 màu đen vào lỗ trước.
Mười phút sau, cùng với tiếng “keng”, quả bi cái cuối cùng cũng vào lỗ.
Một cơ sạch.
Bùi Minh Tiêu cầm lấy áo khoác, nhướng cằm về phía Khương Hựu: “Đánh xong rồi, về nhà.”
Thời tiết miền Bắc đúng như dự báo, lúc lạnh thì rét căm căm, không biết từ lúc nào, trên trời lại bắt đầu lất phất tuyết.
Vì không định ở lại lâu nên tài xế nhà họ Bùi không vào bãi đậu xe ngầm mà đỗ xe bên ngoài câu lạc bộ. Khi ra khỏi cổng lớn, Khương Hựu đi theo sau Bùi Minh Tiêu, bước chân loạng choạng, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo hẳn.
Cho đến khi lên xe, lớp tuyết bám trên áo len tan thành nước lạnh thấm vào da, Khương Hựu mới bừng tỉnh, sao cậu lại đi theo Bùi Minh Tiêu?
Không phải đã quyết định không về nhà sao?
Mình đang làm cái quái gì vậy?
Khương Hựu mím chặt môi, vẻ mặt cực kỳ khó chịu. Ngay sau đó cậu nhận ra, Bùi Minh Tiêu quả thực không phải là một đối tượng kết hôn đạt tiêu chuẩn.
Cửa câu lạc bộ rất gần chỗ đậu xe, Bùi Minh Tiêu không mất công mặc áo khoác mà cứ cầm trong tay.
Thậm chí còn không thèm cho cậu, cậu đang chỉ mặc một chiếc áo len mỏng mà không cho cậu mượn để giữ ấm.
Hừ, tên tra nam to xác, Khương Hựu dịch người ra xa Bùi Minh Tiêu.
Nghe thấy tiếng sột soạt, Bùi Minh Tiêu, người im lặng bấy lâu, cuối cùng cũng chịu mở lời: “Tôi thấy em không uống nhiều lắm.”
Lời này có ý gì, ám chỉ cậu nói dối? Một ngọn lửa giận bốc lên, Khương Hựu không kìm được mà nâng giọng: “Thế nào mới là uống nhiều, say bét nhè? Khóc lóc ầm ĩ?”
Bùi Minh Tiêu: “Tôi không nói vậy.”
“Ồ, vậy tôi hiểu rồi.” Khương Hựu cười khẩy: “Tôi nên giống như mấy bà vợ lẽ thâm cung oán hận, túm lấy người ta khóc lóc kể lể rằng chồng tôi không đi dự tiệc sinh nhật tôi, để cả thành phố nghe thấy tiếng tôi bị vả mặt chan chát, đúng không?”
Bùi Minh Tiêu: “…”
Quả nhiên, vấn đề nằm ở đây.