Chương 31

"Em nói hay quá nhỉ, vậy thì trả lại hai triệu đây."

Ánh mắt Thẩm Nặc lập tức trở nên cảnh giác: "Tiền đã cho người ta rồi làm sao lấy lại được? Anh à, chẳng lẽ anh lại keo kiệt đến vậy sao?"

Thẩm Hoài liếc cô bằng ánh mắt lạnh như băng: "Cho nên lần sau đừng có giở trò. Không thì đừng mơ lấy thêm đồng nào từ tôi."

Thẩm Nặc chống cằm suy nghĩ: "Nói vậy nghĩa là sau này em vẫn có thể xin tiền anh đúng không?"

...

Giọng Thẩm Hoài trở nên cáu bẳn: "Im đi, lo mà ăn cơm đi."

Thẩm Nặc gắp một miếng cơm, dùng khóe mắt lén liếc nhìn anh. Đúng lúc này có cuộc gọi đến, Thẩm Hoài liếc cô một cái, cô lập tức cúi đầu làm ra vẻ chăm chú ăn uống.

Thẩm Hoài đứng dậy, ra ban công rồi mới nhận điện thoại.

Thấy vậy, Thẩm Nặc khẽ tặc lưỡi. Nhìn bộ dạng này, có vẻ anh vẫn còn rất đề phòng cô.

Cô chẳng hề có hứng thú với việc quản lý công ty. Có người lo liệu chuyện đó giúp, còn cô chỉ cần nằm nhà đếm tiền, chẳng phải thoải mái hơn đi làm gấp trăm lần sao?

Chẳng mấy chốc, Thẩm Hoài quay lại bàn ăn. Anh vừa ngồi xuống đã nghe Thẩm Nặc hỏi: "Sao vậy, công ty xảy ra chuyện gì à?"

Ánh mắt cô trong veo, trông như chỉ đơn giản là tò mò.

Thẩm Hoài không đáp. Thẩm Nặc lại nói: "Anh này, hay là em chuyển hết cổ phần trong tay em cho anh nhé?"

Dù nhà họ Thẩm đang nắm 55% cổ phần của tập đoàn Thẩm thị, nhưng trong đó có một phần vẫn do cô nắm giữ. Cô nhớ trong nguyên tác, Thẩm Hoài từng suýt nữa mất quyền kiểm soát công ty vì chuyện này. Nếu cô giao cổ phần cho anh, thì mọi thứ sẽ ổn định hơn nhiều.

Thẩm Hoài nghe vậy, ngẩng đầu nhìn cô.

Anh lạnh mặt nói một câu "Em đừng thử dò xét tôi", rồi quay người bước lên lầu, nhìn cái bóng lưng kia rõ ràng là bị cô chọc giận.

Thẩm Nặc: ...

Xem ra cô vẫn quá nôn nóng rồi. Rõ ràng Thẩm Hoài vẫn chưa tin tưởng cô. Người vừa tranh giành quyền điều hành với anh hôm trước, hôm sau lại nói muốn giao hết cổ phần, đặt cô vào vị trí đó cô cũng chẳng tin nổi.

"Sao cậu chủ lại đi nữa rồi? Mới ăn được có mấy miếng." Bác Trương bưng thêm thức ăn ra, vừa trông thấy ghế của Thẩm Hoài trống không liền thắc mắc, nhìn sang bát cơm của anh thì thấy sạch bóng.

"Em cũng không rõ." Thẩm Nặc mỉm cười đáp.

"Thôi được rồi." Bác Trương cũng không nghi ngờ gì nhiều, dù sao thì Thẩm Hoài trước giờ vẫn hay đang ăn dở là bỏ đi làm tiếp.