“Biết rồi, biết rồi.” Thẩm Nặc gật đầu lia lịa.
“Anh cúp đây. Hôm nay không được gọi cho anh nữa.”
Thẩm Hoài nói xong, định ngắt cuộc gọi, nhưng lại nghe thấy giọng cô: “Đợi đã.”
“Còn gì nữa?” Anh hỏi, rõ ràng đang mất kiên nhẫn.
“Chuyện là… anh, em hết tiền rồi.” Thẩm Nặc ấp úng.
“Ồ.” Thẩm Hoài đáp lạnh nhạt, sau đó cười khẩy: “Liên quan gì đến anh?”
Nói xong, anh thẳng thừng cúp máy, không để cô có cơ hội nói thêm lời nào.
Thẩm Nặc cầm điện thoại, thở dài thườn thượt.
Thực ra, cô hoàn toàn có thể dùng cổ phần để đòi tiền từ Thẩm Hoài. Nhưng nhớ lại nguyên nhân khiến nguyên chủ và anh trở mặt, cũng chính vì tranh giành cổ phần mà hai người cãi nhau gay gắt. Nếu giờ cô lại đi vào vết xe đổ, e rằng cả đời này mối quan hệ giữa cô và Thẩm Hoài sẽ chẳng bao giờ cải thiện được.
Đắc tội với người khác thì không đáng sợ, nhưng đắc tội với nam chính thì mới đáng sợ. Dù anh ta không làm gì, cũng không chừng một ngày nào đó trên trời sẽ rơi xuống cái chậu hoa đập chết cô.
Cô vừa đặt điện thoại xuống bàn thì liền nghe thấy một tiếng rung.
Cầm lên xem, là một tin nhắn:
[ [xx ngân hàng] Thẩm* đã chuyển khoản cho bạn 2.000.000. ]
Nhìn thấy tin nhắn, Thẩm Nặc ngẩn ra một lúc, sau đó không nhịn được bật cười thành tiếng.
Cô mở WeChat, tìm Thẩm Hoài, gửi một câu: Cảm ơn anh.
Ngay sau đó lại gửi tiếp một biểu cảm mèo con làm hình trái tim, tuy Thẩm Hoài không trả lời cô, nhưng Thẩm Nặc cũng không mong đợi gì anh sẽ trả lời.
Xem ra trong lòng Thẩm Hoài cũng không hoàn toàn không có đứa em gái này.
Thẩm Nặc vừa uống nước trái cây vừa nghĩ.
Một ly nước trái cây sắp uống hết rồi mà cô vẫn chưa thấy hai người đó bước ra. Đang lúc cô phân vân có nên bỏ cuộc hay không, thì thấy hai bóng người, một đỏ một trắng, từ hành lang đi về phía cửa.
Họ không chú ý tới Thẩm Nặc đang ngồi ở góc khuất, một trước một sau bước ra khỏi quán cà phê, đi đến ven đường.
Nhìn qua cửa sổ kính ra bên ngoài có thể thấy người phụ nữ mặc váy đỏ dường như đang nói gì đó với anh, còn đưa tay ra định nắm lấy tay anh, nhưng lại bị anh né tránh.
Trên mặt người phụ nữ hiện rõ vẻ không hài lòng, từ vẻ mặt có thể thấy cô ta đang chửi bới gì đó, chửi xong liền mở cửa xe bước lên. Mãi đến khi chiếc xe đỏ rực ấy chạy đi khuất, vẻ mặt lạnh nhạt của người đàn ông vẫn không thay đổi.