Thuốc lá không thể ăn uống, nhà cô cũng không ai hút thuốc, nhưng trong thời kỳ tận thế, đây lại là hàng xa xỉ.
Nguyễn Ngưng nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định thu hết số thuốc lá trên xe. Biết đâu trong tương lai có thể dùng để đổi lấy thứ khác giá trị hơn.
Đoạn đường sau đó không có gì đặc biệt, cô chỉ gặp thêm hai chiếc xe chuyển phát nhanh, nâng tổng số lên tám chiếc xe chứa đầy kiện hàng. Trong thời kỳ nước lũ và tận thế, chắc chắn cô sẽ có khối việc để làm.
Phía sau, cô còn gặp một xe tải chở đầy máy bay không người lái. Do không gian của cô đã hết chỗ, cô buộc phải lấy bớt một số đồ ăn vặt có thể làm mới trong không gian, để nhường chỗ cho khoảng nửa xe máy bay không người lái.
Ước tính có vài trăm chiếc.
Sắp xếp xong toàn bộ chiến lợi phẩm, nụ cười trên môi Nguyễn Ngưng ngày càng lớn. Cô phấn khởi đạp xe điện trở về nhà.
Khi đi cô không cảm thấy gì, nhưng lúc quay về, Nguyễn Ngưng mới nhận ra mình đã đi một quãng đường rất xa. Khi cô đến lối ra của đường cao tốc, trời đã hửng sáng.
Nguyễn Ngưng cất chiếc xe đạp điện vào không gian, cẩn thận đi bộ dọc theo lối dẫn.
Lúc này, cô phát hiện ở đằng xa có một nhóm người đang lén lút đi lên đường cao tốc. Ai nấy đều đeo ba lô lớn, tay còn cầm xà beng.
May mắn thay, bên cạnh lối dẫn có một ngọn đồi nhỏ, trên đó mọc đầy cây cối và cỏ dại.
Nguyễn Ngưng vội vàng trốn vào bụi cây.
Nhóm người đó càng lúc càng tiến lại gần. Dẫn đầu là một gã đàn ông to con, có một vết sẹo dài trên xương mày bên phải.
Bên cạnh gã là một thanh niên trẻ tuổi, cứ liên tục ngó nghiêng xung quanh, có vẻ hơi sợ hãi: "Anh cả, hay là để tối chúng ta quay lại đi?"
Gã đàn ông to con liếc cậu ta một cái, bực dọc: "Sợ cái gì? Trong thành phố giờ loạn thành một mớ rồi, ai còn thời gian mà để ý đến chỗ này. Trên cao tốc nhiều nhất cũng chỉ có vài tài xế. Chúng ta đông người như thế này, sợ bọn họ chắc? Không điện, không camera, chẳng có bằng chứng gì cả, đánh chết cũng chẳng ai làm gì được."
"Gạo bây giờ đắt như thế nào, các cậu đều biết rõ. Chỉ cần tìm được đồ ăn, còn lời hơn thằng Ba đi bán thuốc cấm nữa."
"Nếu cậu không muốn đi thì cũng được, giờ cuốn gói đi. Nhưng đừng mơ đến chuyện kiếm được đồng nào."
Cậu thanh niên lập tức nịnh nọt: "Anh cả, sao em lại không muốn kiếm tiền được chứ? Vợ con em còn đang chờ em nuôi sống đây. Tất cả đều nghe anh cả hết!"