Chương 42: Có người không?

Lựa chọn đi đường cao tốc cũng là kế hoạch Nguyễn Ngưng đã tính toán từ trước. Thứ nhất, khu vực ngoại ô cô đang sống cách lối vào cao tốc khá gần, nếu lái ô tô thì mất khoảng mười phút, còn đạp xe điện thì chỉ mất chừng hai mươi phút.

Thứ hai, trên đường cao tốc chắc chắn có rất nhiều xe tải chở hàng.

Ngày mai trời sẽ mưa lớn, phần lớn hàng hóa trên mặt đất có khả năng bị ngâm nước, đặc biệt là những chiếc xe đã bị bỏ lại, có thể sẽ bị nước lũ cuốn trôi đến nơi nào đó không biết.

Thay vì để chúng thất thoát như vậy, chi bằng cô thu gom lại.

Còn việc trên những chiếc xe tải đó có người canh giữ hay không, Nguyễn Ngưng đoán là không. Đây không phải là tình huống chỉ một hoặc hai chiếc xe gặp vấn đề mà là tất cả xe đều không thể di chuyển. Trong hoàn cảnh hoảng loạn, các tài xế không có quán ăn nào mở cửa, cũng không có thức ăn hay nước uống. Họ sẽ không thể ở lại đường cao tốc lâu được, chẳng lẽ lại chờ chết đói?

Theo đúng kế hoạch, Nguyễn Ngưng đến lối vào cao tốc và quả nhiên không có ai canh giữ.

Cô lặng lẽ tiến vào đường dẫn, sau đó lên đường chính và phát hiện số lượng xe ở đây nhiều hơn cô tưởng. Tuy nhiên, tỷ lệ tai nạn xe hơi cũng cao hơn. Những chiếc xe nằm xiêu vẹo, cái thì đâm vào nhau, cái thì đâm vào rào chắn. Có xe thì mất phần đuôi, có xe thì mất đầu xe.

Nửa đêm, cánh đồng hoang vắng yên ắng không một tiếng động. Trên đường chỉ toàn là những chiếc xe bỏ hoang, khung cảnh có chút đáng sợ.

Nguyễn Ngưng chậm rãi tiến lên, lắng nghe, chỉ nghe thấy tiếng gió.

"Có ai không?"

"Có người không?"

Không ai trả lời.

Khoảng hai mươi phút sau, Nguyễn Ngưng nhìn thấy một chiếc xe địa hình còn khá nguyên vẹn. Cô dừng xe đạp điện lại, bước tới gần, mượn ánh trăng để quan sát chiếc xe, phát hiện đó là một chiếc Mercedes-Benz.

Đặt tay lên gương chiếu hậu phía sau, chiếc xe biến mất không một tiếng động.

Đây chính là hiệu quả mà Nguyễn Ngưng muốn. Trong đêm tối đen như mực này, dù có ai đó thì cũng không thể biết được chuyện gì vừa xảy ra.

Cô tiếp tục đi.

Nguyễn Ngưng thu thêm năm, sáu chiếc xe mà cô thấy vừa mắt. Về việc sau này có thể sửa chữa và sử dụng hay không, cô không lo lắng. Bố cô từng làm thợ sửa ô tô ba năm, chỉ cần thay linh kiện một chút là được.

Rất nhanh sau đó, cô phát hiện một chiếc xe tải thùng lớn.

Có vẻ như chiếc xe tải này bị mất lái và đã đâm bẹp phần đuôi của một chiếc SUV phía trước. Phần ghế sau của chiếc SUV hoàn toàn hư hỏng, nhưng may mắn là không có dấu vết máu.