Chương 6

Ứng Nhất Nhất: “Không cần, mình về ngay.”

Cô thay đồ ra cửa, trên đường còn gọi cho dì nhỏ, nhưng không liên lạc được.

Chừng mười phút sau, Ứng Nhất Nhất tới bờ hồ.

Lúc này đã gần giờ tắt đèn của ký túc, quanh hồ nhân tạo vắng người. Ứng Nhất Nhất đảo mắt một vòng không thấy Lâm Tuệ, chỉ đành gọi điện tiếp.

May mà dù không nghe, máy của Lâm Tuệ vẫn để chuông, chẳng mấy chốc một tràng chuông điện thoại vang lên.

“Reng reng!”

Lần theo tiếng chuông, Ứng Nhất Nhất đi thêm một đoạn, cuối cùng nhìn thấy Lâm Tuệ.

Lâm Tuệ vẫn mặc đồ bệnh viện, ngồi yên trên ghế dài bên hồ, điện thoại đặt cạnh, không bắt cũng không cúp, cứ để nó reo như thế.

Ứng Nhất Nhất giận đi tới: “Sao không nghe máy?”

Lâm Tuệ quay đầu nhìn cô, đôi mắt đen sì dán chặt lên người Ứng Nhất Nhất, đáy mắt không có chút ánh sáng. Trên gương mặt gầy trơ xương, lộ ra một vẻ tái nhợt bệnh hoạn và một chút tử khí nhàn nhạt.

Tim Ứng Nhất Nhất khựng một nhịp, cô liếc hồ nước bên cạnh rồi lại nhìn trạng thái rõ ràng khác thường của Lâm Tuệ, trong đầu thoáng hiện một suy đoán xấu.

Chẳng lẽ Lâm Tuệ nghĩ quẩn muốn nhảy hồ?

Không đâu không đâu, dù thật sự nghĩ quẩn, cũng đâu cần lặn lội từ bệnh viện tới đây để nhảy, nhảy lầu ở bệnh viện chẳng phải tiện hơn sao.

Phì!

Đồ súc sinh! Ứng Nhất Nhất, tuy mày không ưa Lâm Tuệ, nhưng sao lại có ý nghĩ độc địa như vậy chứ?

Tự mắng mình một trận xong, cô nhìn sang Lâm Tuệ lần nữa, giọng đã mềm hơn vài phần: “Ở đây lạnh lắm, em theo chị về ký túc trước đã.”

Không biết có phải sắp đổi gió không, Ứng Nhất Nhất thấy bên hồ hơi lạnh. Cô đi tới, đưa tay ra với Lâm Tuệ.

Phản ứng của Lâm Tuệ hơi chậm, con ngươi nhích từng chút một tới bàn tay Ứng Nhất Nhất đưa ra, ngẫm nghĩ một lúc mới nắm lấy tay cô.

Ứng Nhất Nhất thuận thế kéo cô ta đứng dậy, rồi buông tay, nhưng Lâm Tuệ lại siết ngược lấy tay cô.

Ứng Nhất Nhất sững người, quan hệ giữa hai người đâu tới mức có thể nắm tay đi đường, mà có nắm thì cũng chẳng cần dùng lực mạnh thế… như thể sợ cô chạy mất vậy.

Thôi kệ, đưa người về ký túc trước, rồi gọi dì nhỏ tới đón.

“Đi thôi.”

Ứng Nhất Nhất kéo Lâm Tuệ định quay về ký túc, nhưng cô ta đứng chôn chân, không nhúc nhích.

“Lâm Tuệ, em theo chị về đã…” Ứng Nhất Nhất kiên nhẫn khuyên nhủ, nhưng mới nói được nửa câu, cô bỗng rùng mình một cái.

“Sao lạnh thế?”

Dù có đổi gió, nhiệt độ cũng không tụt nhanh vậy chứ. Ứng Nhất Nhất thậm chí còn thấy một làn sương trắng phả ra từ mũi miệng mình.

Đó là hơi thở? Giờ đâu phải mùa đông, sao lại có hơi thở mờ?

Cô không dám tin nhìn làn hơi ấy. Hơi thở rất nhanh tan đi, để lộ khuôn mặt đối diện của Lâm Tuệ, rồi gương mặt đó trong mắt cô dần mơ hồ, như có một khuôn mặt khác chồng lên.

Dường như là mặt một người đàn ông.

Lông tơ Ứng Nhất Nhất dựng đứng. Cô theo bản năng lùi lại, nhưng tay bị Lâm Tuệ níu chặt.

Khuôn mặt mơ hồ của Lâm Tuệ bỗng nở nụ cười với cô, rồi bất chợt dùng lực, kéo phắt cả người cô về phía trước. Ứng Nhất Nhất muốn chống lại, nhưng bỗng nhiên toàn thân không còn chút sức lực, dễ dàng bị lôi tuột… ra khỏi thân thể.