Khương Oánh: “Ngày mai mình đi với cậu.”
Ứng Nhất Nhất ra ban công phơi áσ ɭóŧ, quay vào thấy trên điện thoại có hai tin chưa đọc, mở ra thì là anh cô — Ứng Duệ gửi tới.
Ứng Nhất Nhất mở xem.
Ứng Duệ: [Nghe nói chiều nay em đi thăm Tuệ Tuệ rồi đánh nhau với nó à?]
Ứng Duệ: [Hai đứa vào bệnh viện mà còn đánh lộn được à?]
Ứng Nhất Nhất bực mình đáp một câu: [Liên quan quái gì tới anh.]
Ứng Duệ: [Anh quan tâm em thật lòng, nói năng cho tử tế được không.]
Ứng Nhất Nhất: [Anh là quan tâm Lâm Tuệ thì có. Yên tâm, lần này người chịu thiệt là em.]
Ứng Duệ: [Sao anh thấy không tin nhỉ?]
Ứng Nhất Nhất lười đôi co với Ứng Duệ, ngẩng đầu nói với Khương Oánh đã trèo lên giường: “Khương Oánh, gửi cho mình tấm hình lúc nãy với.”
Khương Oánh ừ một tiếng, gửi ảnh qua.
Ứng Nhất Nhất lập tức chuyển tiếp tấm ảnh đó, rồi chặn luôn Ứng Duệ.
Chẳng bao lâu, Ứng Duệ gọi điện tới, Ứng Nhất Nhất cúp liền ba cuộc, lúc đó điện thoại mới yên.
Tiếp theo một tin nhắn SMS gửi đến: [Mua cho em một cái iPad rồi, nhận được thì lập tức bỏ anh khỏi danh sách chặn.]
[Nhớ đi khám bác sĩ.]
Ứng Nhất Nhất hài lòng ném điện thoại về bàn, vui vẻ nói với Khương Oánh: “Mình có iPad rồi.”
Khương Oánh phấn khích thò đầu ra: “Ở đâu ra vậy?”
Ứng Nhất Nhất: “Anh mình đưa, tiền thuốc men đó.”
Khương Oánh nhìn mà ghen tỵ đỏ mắt: “Có anh trai thật tốt.”
Ứng Nhất Nhất thu dọn xong cũng chuẩn bị lên giường ngủ, bỗng chuông điện thoại lại reo. Cô tưởng vẫn là Ứng Duệ, định tiếp tục cúp, liếc thấy hiển thị cuộc gọi, lông mày lập tức nhíu lại.
Là điện thoại của Lâm Tuệ.
Tại sao Lâm Tuệ lại gọi cho cô? Chẳng lẽ anh ruột cô cuối cùng không còn bênh người ngoài nữa, bảo Lâm Tuệ gọi tới xin lỗi?
Ứng Nhất Nhất chần chừ rồi bắt máy.
“A lô.”
“Tôi là Lâm Tuệ.”
Ứng Nhất Nhất: “Biết, muộn thế này sao tự dưng gọi cho chị?”
Lâm Tuệ: “Tôi lạc đường rồi, chị có thể tới tìm tôi không?”
Ứng Nhất Nhất: “Em lạc đường? Em lạc...”
“Tút... tút... tút...”
Chưa nói xong, điện thoại đã bị cúp.
Ứng Nhất Nhất tức quá, dí vào ống nghe quát nốt câu dở dang: “Em lạc đường thì gọi chị làm gì, chúng ta thân nhau lắm à?”
Khương Oánh kéo rèm, lại thò đầu ra: “Ai lạc đường cơ? Thời buổi này còn có người cầm điện thoại mà cũng lạc đường?”
Ứng Nhất Nhất vừa định trả lời, điện thoại rung lên, Lâm Tuệ lại gửi một tin WeChat.
Là một tấm ảnh selfie, mặt Lâm Tuệ chiếm gần hết khung nhưng Ứng Nhất Nhất vẫn nhận ra tòa nhà phía sau, đó là trường của họ.
Ứng Nhất Nhất đưa ảnh cho Khương Oánh xem: “Cậu nhìn coi, đây có phải trường mình không?”
Khương Oánh liếc một cái: “Đúng rồi, khu hồ nhân tạo, phía sau là tòa Đức Chính. Người này là ai vậy?”
Ứng Nhất Nhất: “Em họ mình.”
Khương Oánh tròn mắt: “Không phải con bé đã đẩy cậu đó chứ?”
Ứng Nhất Nhất: “Chính nó. Sao không nghe máy chứ?!”
Ứng Nhất Nhất gọi mấy cuộc liền mà Lâm Tuệ vẫn không nghe.
Khương Oánh lo lắng: “Nó chẳng phải còn đang bệnh sao, đêm hôm thế này đột nhiên tìm cậu, liệu có chuyện gì không?”
“Không biết nữa. Thôi, mình ra ngoài tìm nó.” Ứng Nhất Nhất đứng dậy thay đồ.
Khương Oánh ngồi dậy: “Mình đi cùng nhé?”