Chương 2.1: Nhớ Nhung

Sau khi tỉnh giấc, Bạch Tĩnh Tuyết phát hiện trong tầm mắt xuất hiện những đốm sáng trắng li ti phát quang, có những nơi đốm trắng dày đặc đến mức hóa thành sương mù.

Nhìn những đốm sáng trắng đang tranh nhau chui tọt vào cơ thể mình, cảm giác thư thái lan tỏa khắp tứ chi bách hài khiến Bạch Tĩnh Tuyết lờ mờ đoán ra. Khả năng cao đây chính là linh khí. Nén lại sự kinh ngạc nơi đáy lòng, nàng vươn vai một cái, chậm rãi bước ra phía cửa.

Nơi nữ chính bế quan đương nhiên được thiết lập rất nhiều cấm chế, điều này trong nguyên tác đã từng nhắc đến, nhưng điều khiến Bạch Tĩnh Tuyết ngạc nhiên là nàng có thể nhìn thấy những cấm chế trong suốt này. Vạn sự vạn vật đều có cách giải, đối với những thứ chưa biết, Bạch Tĩnh Tuyết luôn có lòng hiếu kỳ mãnh liệt, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng sự lưu chuyển của linh lực.

Quan sát một hồi lâu, Bạch Tĩnh Tuyết tung người nhảy lên, vậy mà lại tránh được cấm chế, chui ra khỏi thất bế quan. Nhìn một nhúm lông trên lưng bị thiêu rụi, Bạch Tĩnh Tuyết rùng mình rũ rũ người, cú này mà không nắm chắc thì có khi đứt thành vô số khúc rồi.

Ngoảnh đầu lại liếʍ liếʍ chỗ bị cháy xém, Bạch Tĩnh Tuyết cảnh giác ẩn mình, nàng nằm rạp xuống bụi cỏ, lắng nghe tiếng bước chân ngày càng gần. Trong tầm mắt, nam chính mặc một bộ áo gai đang lén lút tiếp cận động phủ bế quan.

Thế giới này quả thực quá ưu ái nam chính, bị bắt rồi mà vẫn có thể chạy đến tận đây.

Bạch Tĩnh Tuyết lặng lẽ quan sát hành động của nam chính, chỉ thấy hắn rón rén đến gần động phủ, vẻ mặt đầy đau đớn lấy ra một hạt Độc Châu giấu trong mắt. Độc Châu trong suốt nhưng lại tỏa ra một mùi thối rữa, lan tỏa ra xung quanh, khi chạm vào cấm chế liền phản ứng dữ dội như nước rơi vào chảo dầu.

Cấm chế bị hòa tan, nam chính bước vào trong.

Bạch Tĩnh Tuyết ngửi thấy một mùi vị bất thường, đồng tử nàng co rút lại, phát hiện trên người nam chính bao phủ một tầng oán khí. Nguyên tác đúng là có giải thích, "bàn tay vàng" lớn nhất của nam chính sau khi trọng sinh là vị đại năng Ma tu ký sinh trong mắt phải hắn. Khác với mấy ông già "bàn tay vàng" thông thường, vị đại năng này chỉ muốn đoạt xá thân xác nam chính mà thôi.

Tuy nhiên về sau, đại năng này lại bị nam chính hấp thu ngược lại.

Hừ, chó cắn chó một miệng lông.

Nhưng ngay khoảnh khắc ý nghĩ này nảy ra, Bạch Tĩnh Tuyết liền nhớ tới một con chó nhỏ màu trắng nào đó vẫy đuôi tít mù như cánh quạt trực thăng.

Gạt bỏ tạp niệm, Bạch Tĩnh Tuyết từ từ đến gần, không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cuối cùng giọng nói của nam chính cũng truyền rõ vào tai.

"Lão ma đầu, ngươi chắc chắn thuốc này có tác dụng chứ?"

Một giọng nói già nua khác vang lên đầy vẻ không hài lòng: "Hừ, thuốc này là thánh dược của Bách Mị Môn, lão phu còn lừa ngươi được chắc."

Nam chính nhìn viên thuốc màu hồng trong lòng bàn tay với vẻ nghi ngờ, dẫu sao người hắn muốn nhúng chàm chính là Kiếm Tôn của Ỷ Kiếm Tông.

Ỷ Kiếm Tông Lạc Niệm Thương, một kiếm xuất vạn quỷ khóc, đây là câu vè mà trẻ lên ba cũng thuộc làu. Nếu không phải vì đối phương có dung mạo quá mức xuất sắc, hắn căn bản sẽ không dám mạo hiểm như vậy.

Nam chính cắn răng bóp nát đan dược trong tay, bột thuốc hòa vào linh khí trong thất, ngay sau đó hắn liền trốn vào không gian mà Ma tu đã vạch ra cho hắn. Bạch Tĩnh Tuyết nhìn luồng linh khí đang xao động kia, sự chán ghét cuộn trào trong lòng.

Đang lúc nàng suy nghĩ làm sao để cứu nữ chính thì phát hiện bốn chân mình đã rời khỏi mặt đất.

Lạc Niệm Thương bế thốc mèo đen lên kiểm tra một lượt, sau khi phát hiện mèo con chỉ bị cháy xém một chỏm lông mới thở phào nhẹ nhõm. Bạch Tĩnh Tuyết hoàn hồn liền giãy giụa liên hồi, nàng vươn chân trước chỉ về phía động phủ kêu toáng lên.

Bạch Tĩnh Tuyết vô cùng lo lắng: "Không được qua đó, chỗ đó bị bỏ thuốc rồi!"

Nhưng nữ chính nghe mèo cưng trong lòng kêu gào như vậy thì không hiểu ra sao, khi nàng nhìn theo hướng móng vuốt mèo mới phát hiện động phủ của mình đã bị người ta phá hoại. Dù gì cũng sống lâu như vậy, động tĩnh lớn thế này khiến nàng vô cùng nghi ngờ, bèn mở Linh thị ra xem xét, vừa nhìn một cái đã khiến nàng kinh hãi không thôi.

Nàng đã sai người giải nam tử kia đến Hình Phạt Đường thẩm vấn rồi đi xuống thị trấn dưới chân núi mua ít đồ dùng cho mèo, không ngờ nàng vừa đi khỏi thì gã nam tử kia cũng biến mất. Trong không khí còn lơ lửng mùi của một số loại độc tố.

Lạc Niệm Thương chấn nộ, lúc này nàng mới tin vào lời giải thích của Ma Tôn, hừ lạnh: "Tên trộm vô sỉ, đại nghịch bất đạo."

Bạch Tĩnh Tuyết cảm nhận được cơn thịnh nộ của nàng, nàng vẫy vẫy đuôi có chút khó hiểu. Nữ chính dường như đã nhận ra điểm bất thường ở đây, nhưng nghĩ lại, cấm chế bị phá hoại rõ ràng như thế, đến con lợn cũng cảm thấy có vấn đề.

Bạch Tĩnh Tuyết bắt đầu xem xét lại tư duy của mình, nàng theo bản năng cho rằng thế giới này sẽ thiên vị nam chính, các nhân vật khác đều sẽ bị "hạ trí" như trong sách mô tả. Nhưng nhìn tình hình hiện tại thì không phải vậy, thế giới này rất bình thường, chỉ có nam chính là vẫn giữ cái dáng vẻ không bình thường như cũ.

Đôi mắt Bạch Tĩnh Tuyết ngày càng sáng lên, nếu đúng là như vậy, những tình tiết bi kịch trong sách liệu có thể tránh được không? Nhưng cũng không thể vì thế mà vội vàng kết luận. Vẫy vẫy cái đuôi, thân là một con mèo, hiện tại nàng chẳng làm gì được cả, chỉ đành tĩnh quan kỳ biến.

Lạc Niệm Thương giải phóng uy áp và thần thức, gió trên núi trong nháy mắt ngừng thổi, thế giới như thể bị ấn nút tạm dừng, riêng Bạch Tĩnh Tuyết được đối đãi đặc biệt nên không bị ảnh hưởng. Nhưng bầu không khí chết chóc này vẫn khiến người ta lạnh sống lưng, thực lực của nữ chính quả nhiên danh bất hư truyền.

Chỉ một lát sau, không gian bên cạnh động phủ nứt ra một khe hở, khe hở lộ ra nam chính đang co rúc, lúc này gương mặt vốn được coi là tuấn tú của hắn đã trắng bệch vì kinh hãi. Người đã tìm thấy, Lạc Niệm Thương nhìn thấy đối phương vẫn nắm chặt viên Độc Châu trong suốt kia.