Chương 12.2: Đồ Đệ

Trong biển người cuộn trào, có một nữ tử tướng mạo bình thường phản ứng rất đỗi bình thản, không hợp chút nào với mọi thứ xung quanh. Ánh mắt nàng ta cũng nhìn về phía Lạc Niệm Thương, nhưng ánh mắt lại khác biệt với những người khác.

Phó Diên thấy sư tổ nhíu mày, đứng dậy kiểm soát hiện trường, giọng nói ôn nhu nhưng mang theo vẻ giận dữ: "Yên lặng!"

Đám người kích động yên tĩnh lại, nhưng vẫn dùng ánh mắt cuồng nhiệt nhìn Lạc Niệm Thương, giờ khắc này bọn họ chỉ muốn biến thành con mèo đen trên đùi Tôn giả, đây là chuyện vinh hạnh biết bao.

Bạch Tĩnh Tuyết cả người không thoải mái, ngẩng đầu nhìn lên lại phát hiện ánh mắt hâm mộ của mọi người. Nàng câm nín một hồi, cảm thán nhân khí của nữ chính đúng là cao thật.

Phó Diên thấy tràng diện đã ổn định lại nói: "Trắc nghiệm tiếp tục."

Bạch Tĩnh Tuyết cảm giác cơ thể nữ chính thả lỏng không ít, lại không nhịn được cảm thấy buồn cười, thực lực đã mạnh đến mức này rồi mà còn sợ người lạ. Chưa cảm thán được bao lâu, nữ chính lại bắt đầu truyền âm, thế là Bạch Tĩnh Tuyết vui không nổi nữa, cái vị Đường Tăng này lại bắt đầu niệm kinh rồi, Bạch Tĩnh Tuyết cố gắng thả lỏng não bộ, tiếc là thất bại.

"Vẫn không thích nghi được, quả nhiên ở một mình thì tốt hơn."

"Ta tự bốc cho mình một quẻ, quẻ tượng nói ta phải thu đồ đệ mới có thể tiến thêm một bước."

"Làm sao đây, ta không biết dạy."

Bạch Tĩnh Tuyết bịt lỗ tai mèo của mình lại, nhưng lần này âm thanh trực tiếp xuất hiện trong đầu, nàng cũng không thể tháo não mình ra được. Đột nhiên cảm thấy bạn gái cũ tuy nói nhiều nhưng vẫn rất có chủ kiến, dám nghĩ dám làm, còn kiểu u sầu của nữ chính thế này nàng thật sự không ứng phó nổi.

Hay là lần sau nếu gặp được thì thương lượng với Lữ Thanh Nghiên đổi chủ nhân một chút, Ma Tôn chỉ là khẩu thị tâm phi một chút thôi, những cái khác cũng chẳng có gì không tốt.

Bạch Tĩnh Tuyết ở bên này đang nghĩ chuyện bỏ sáng theo tối, còn ánh mắt của Lạc Niệm Thương lại bị một nữ tử áo đỏ thu hút. Rõ ràng đối phương dung mạo rất bình thường nhưng lại khiến người ta không thể rời mắt, nàng nhìn quá lâu, nữ tử kia cũng ngẩng đầu.

Trong khoảnh khắc đối mắt, nữ tử không có sự kích động như những người khác, chỉ cười rất bình thường. Lạc Niệm Thương dời mắt đi trước, nàng cảm thấy nghi hoặc vì nhịp tim đột nhiên tăng tốc của mình.

Có điều rất nhanh đã đến lượt nữ tử kia trắc nghiệm, nữ tử đi đến trước khối thủy tinh trong suốt kia ấn tay lên, hồng quang chói mắt khiến hiện trường rơi vào sự tĩnh lặng quỷ dị.

Trưởng lão ngoại môn ở một bên run rẩy tuyên bố: "Đơn hệ Hỏa linh căn, linh lực loại Giáp, qua!"

Phó Diên cũng kinh ngạc, linh căn càng thuần khiết càng tốt, linh lực loại Giáp là cao nhất, đây không còn là chuyện dùng từ tư chất không tồi để hình dung nữa, loại thiên tư này chỉ đứng sau vị Kiếm Tôn bên cạnh đây thôi.

Trong đầu Bạch Tĩnh Tuyết lại truyền đến giọng nói của nữ chính.

"Cứ cảm thấy người này có duyên với ta, chi bằng nhận nàng ấy làm đồ đệ, tư chất cao cũng có thể tự học, ta chỉ cần chỉ điểm."

Nhưng Bạch Tĩnh Tuyết chỉ thấy kinh hãi, nàng cứ cảm thấy khí tức trên người cô nương này có chút kỳ lạ lại còn quen thuộc một cách khó hiểu, vắt óc suy nghĩ một hồi mới nhớ ra một chi tiết nhỏ trong nguyên tác.

Ma Tôn giai đoạn sau khi tháo bỏ phòng bị với nam chính từng nói, khi nàng ta chưa bị vỡ linh căn thì chính là cực phẩm Hỏa hệ đơn linh căn.

Tính toán thời gian, linh căn của Ma Tôn vẫn chưa đến lúc vỡ.

Cho nên đây là kẻ thù tìm tới cửa rồi?

Tuy rằng ghét bỏ nữ chính, nhưng nàng vẫn không hy vọng kết cục của nữ chính không tốt, cho nên liều mạng lắc đầu.

Thấy mèo con kháng cự như vậy, Lạc Niệm Thương bèn nghĩ quan sát thêm chút nữa, kết quả đợi đến khi kết thúc cũng chỉ có một mình cô nương áo đỏ trúng tuyển.

Lạc Niệm Thương tin vào thiên mệnh, sau khi suy nghĩ liền đi đến trước mặt cô nương áo đỏ, lạnh lùng hỏi: "Ngươi tên gì?"

Cô nương áo đỏ ngẩng đầu, trên gương mặt mộc mạc hiện lên một nụ cười nhạt: "Hồng Anh."

Lạc Niệm Thương thấy nàng ấy bình tĩnh như vậy, trong lòng cũng thêm vài phần tự tại, nàng tháo ngọc bội bạch ngọc bên hông đưa cho Hồng Anh: "Có nguyện làm đệ tử của ta không?"

Bạch Tĩnh Tuyết nhìn rất rõ ràng, ngay khoảnh khắc ngọc bội xuất hiện, trong mắt Hồng Anh lóe lên một tia đắc ý. Nhưng điều thực sự khiến Bạch Tĩnh Tuyết xác định thân phận đối phương là khi đến gần ngửi thấy mùi linh khí quen thuộc.

Đây không phải linh khí của Lữ Thanh Nghiên sao!

Người có thể thường xuyên tiếp xúc với Lữ Thanh Nghiên chẳng phải là Ma Tôn sao?

Bạch Tĩnh Tuyết đang định làm loạn thì phát hiện cô nương kia đang nhìn mình với ý đồ xấu xa, còn nói một câu đầy ẩn ý: "Mèo của sư tôn trông có vẻ rất thông minh."

Lạc Niệm Thương còn tưởng là lời khen đơn thuần, còn rất tốt bụng để đối phương sờ đầu mèo.

Bạch Tĩnh Tuyết bị Hồng Anh vuốt ve mà cả người không ổn, bởi vì tay đối phương cứ cố tình dừng lại ở cổ nàng. Đây chắc chắn là cảnh cáo!

Lý trí bảo Bạch Tĩnh Tuyết phải bình tĩnh, thế là nàng không phản đối nữa, chỉ là nỗi lo lắng cho nữ chính càng nặng nề hơn. Trong nguyên tác mâu thuẫn lớn nhất của hai người là nam chính, tranh phong ghen tuông là trạng thái bình thường của họ. Hiện tại mâu thuẫn duy nhất là lập trường khác biệt, chẳng lẽ người nhận được truyền thừa trong bí cảnh lần trước là Lạc Niệm Thương? Cho nên Ma Tôn đây là đến cướp truyền thừa sao.

Suy diễn âm mưu hồi lâu, lúc hoàn hồn lại thì đã về đến trong động phủ. Có lẽ cảm thấy để người ở thì quá sơ sài, nữ chính búng tay một cái, hang đá này liền thay đổi bộ dạng.

"Điều kiện đơn sơ, nhưng người tu hành nên vứt bỏ ngoại dục."

"Tuân theo sư tôn dạy bảo."

Nói xong Lạc Niệm Thương cũng không biết nên nói gì, nàng cố gắng tìm lại chút ký ức, quyết định dạy dẫn khí nhập thể trước. Nàng ngồi trên chiếc giường mới trải đả tọa: "Nhìn xem ta làm thế nào."

Hồng Anh ngoan ngoãn gật đầu.

Nhưng nữ chính đã hình thành thói quen, sau khi đả tọa liền tiến vào trạng thái tu luyện quên mình, quên sạch sành sanh đồ đệ mới nhận.

Sau đó Hồng Anh dưới ánh mắt kinh hoàng của Bạch Tĩnh Tuyết cười chào hỏi: "Mèo con, quá thông minh sẽ tổn thọ đấy nhé~"