Lữ Thanh Nghiên nhảy dựng lên, hét lớn: "Cái này cũng tính sao?"
Bạch Tĩnh Tuyết chậm rãi thu lại móng vuốt của mình: "Nàng nói xem?"
Nhìn ý cười thoáng qua trong đôi mắt màu xanh biếc kia, Lữ Thanh Nghiên nhất thời quên cả phản bác, nàng không kìm được mà gật đầu: "Tính đi."
Tuy nói vậy, nhưng nàng thật sự không tưởng tượng nổi nếu Lạc Niệm Thương nhận được truyền thừa, biểu cảm đó sẽ đặc sắc đến mức nào. Công pháp song tu và thiết lập nhân vật của nữ chính quả thực không hợp nhau chút nào mà.
Bạch Tĩnh Tuyết ung dung ngồi bên cạnh Lạc Niệm Thương, nàng quan sát kỹ một hồi, phát hiện sắc mặt nữ chính rất đỏ, vươn đệm thịt ra ấn thử, còn rất nóng. Linh khí quanh người nữ chính cũng có vẻ rất hỗn loạn, Bạch Tĩnh Tuyết có chút lo lắng.
Lữ Thanh Nghiên ngồi bên cạnh mèo nhỏ, nàng xưa nay vốn miệng không kiêng kỵ, thế là sau khi liếc nhìn hai người đang hôn mê liền trừng lớn mắt: "Thế này sao giống như bị bỏ thuốc vậy!"
Bạch Tĩnh Tuyết liếc nàng một cái, rồi lắc đầu đầy bất lực.
Trong nguyên tác đã nói thế nào nhỉ? Trong khoảnh khắc, hàng đống miêu tả diễm tình ùa vào não bộ, Bạch Tĩnh Tuyết nhíu mày, xua đuổi những hình ảnh đó ra khỏi đầu.
Đang lúc tâm phiền ý loạn thì thấy sắc mặt hai người đang hôn mê dần trở lại bình thường, hơi thở cũng ổn định hơn, chỉ là trong không khí lờ mờ ngửi thấy mùi vị của sự phẫn nộ.
Giây tiếp theo, hai người đang hôn mê đồng thời mở mắt. Họ nhìn nhau một cái rồi lập tức bật dậy kéo giãn khoảng cách.
Tai Lạc Niệm Thương đỏ bừng, nhưng nhiệt độ trong phòng lại theo cơn giận của nàng mà xuống ngày càng thấp, trên vách tường lặng lẽ phủ lên một lớp sương giá.
Ma Tôn vừa vỗ ngực mình vừa nôn khan, nhưng người đã tích cốc quá lâu như nàng thì nôn ra được thứ gì chứ?
Một mèo một chó bị bỏ rơi ở giữa hai người cảm thấy vô cùng khó hiểu. Hai người này rốt cuộc là bị làm sao vậy?
Lạc Niệm Thương thấy bộ dạng Ma Tôn như thế, tay cầm kiếm siết chặt đến trắng bệch, nương theo tiếng gầm đầy giận dữ của nàng, cả căn phòng trong nháy mắt đóng băng, gió sương theo đó gào thét.
Bạch Tĩnh Tuyết phải vươn móng bám chặt lấy mặt đất mới không bị thổi bay, nhưng Lữ Thanh Nghiên thì không có vận may đó. Vẫn là không đành lòng, Bạch Tĩnh Tuyết vươn móng móc vào vòng cổ của đối phương, cũng may cơ thể này đặc biệt, nếu không móng vuốt này coi như đi tong rồi.
Ma Tôn chẳng thèm quan tâm, nàng lại nôn khan thêm hai cái, cuối cùng lau miệng, nhìn bộ dạng thẹn quá hóa giận của Lạc Niệm Thương lại cảm thấy trong lòng rất sảng khoái.
Gió lạnh thổi tung y phục của nàng, ép sát vào người phô diễn những đường cong tuyệt mỹ, Ma Tôn nhìn sắc mặt lạnh lẽo hơn cả băng sương của đối phương chỉ thấy hả hê.
Nàng cười cười không để tâm: "Chẳng qua chỉ là trải qua một giấc mộng, Tôn giả chẳng lẽ còn muốn ta chịu trách nhiệm sao?"
Dứt lời, một luồng hàn khí cắt đứt lọn tóc dài bên tai Ma Tôn, tóc đen rơi xuống nền tuyết rồi rất nhanh bị thổi tan đi nơi khác.
Ma Tôn lau vết thương trên mặt, nụ cười không còn càn rỡ như trước, chỉ nhìn chằm chằm vào dái tai đỏ ửng của đối phương mà lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.
Gió tuyết rốt cuộc cũng ngừng lại, một mèo một chó cũng có thể an tâm ngồi xuống, hai con vật nhỏ nép vào nhau, màu đen trắng tương phản vô cùng mạnh mẽ.
Lữ Thanh Nghiên lo lắng nhìn móng vuốt của Bạch Tĩnh Tuyết, vội vàng hỏi: "Có bị thương không? Có đau không?"
Bạch Tĩnh Tuyết dứt khoát nằm xuống theo tư thế gà ấp, giấu hai chân trước đi, nhàn nhạt đáp: "Không có."
Loại lời này Lữ Thanh Nghiên không tin, nàng hiểu tính cách người này vô cùng vặn vẹo, để nàng ấy nói một câu nói thật là chuyện cực kỳ khó khăn. Nhưng còn chưa kịp hỏi câu tiếp theo, nàng đã bị Ma Tôn xách về trong lòng, hoa mắt một cái đã lơ lửng giữa không trung.
Bí cảnh bắt đầu sụp đổ, Ma Tôn cũng chạy rồi, chỉ còn lại giọng nói vui vẻ của nàng văng vẳng bên tai.
"Đi trước một bước nhé Tôn giả, đừng có quên ta đó nha~"
Bạch Tĩnh Tuyết nhìn ánh mắt muốn gϊếŧ người của Lạc Niệm Thương, nàng cũng khá tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn tình hình hiện tại thì hai người này dường như càng thêm không đội trời chung. Nhưng không hợp nhau cũng tốt, sau này Lữ Thanh Nghiên muốn đến tìm nàng sẽ càng khó hơn.
Cơ thể đột nhiên treo lơ lửng rồi rơi vào một vòng tay hơi lạnh.
"Xin lỗi, suýt chút nữa hại ngươi rồi."
Bạch Tĩnh Tuyết kêu meo một tiếng, tiếc là Lạc Niệm Thương nghe không hiểu.
Lạc Niệm Thương xoa đầu mèo, sau đó nhanh chóng lao về phía các đệ tử Ỷ Kiếm Tông đang tụ tập. Thế nhưng nàng đến quá chậm, lối ra của bí cảnh đã bị dòng linh lưu hỗn loạn chặn đứng. Các đệ tử đều là người có kiến thức, nhìn thấy tình cảnh này đều đoán chắc mình phải chôn thây tại đây.
Nhưng khi nhìn thấy bóng trắng xuất hiện nơi chân trời, trong lòng họ vẫn trào dâng vài phần hy vọng.
"Sư tổ!"
"Sư tổ, bí cảnh sập rồi!"
Lạc Niệm Thương nhìn trời đất hỗn loạn này, sau khi truyền thừa biến mất, vô số quy tắc của tiểu thiên địa này cũng mất đi tác dụng.
Bạch Tĩnh Tuyết từ trong lòng nàng thò đầu ra, ngẩng lên quan sát thần sắc của Lạc Niệm Thương. Không biết vì sao, Bạch Tĩnh Tuyết cảm thấy nữ chính hiện tại vẫn đang tức giận.
Quả nhiên, chỉ thấy nữ chính nhẹ nhàng vung ra một kiếm, một đạo kiếm quang chém tiểu thế giới đang vỡ vụn hỗn loạn này thành hai nửa, nơi kiếm quang đi qua, không gian vỡ nát thành bột mịn tiêu tan trong gió.
Bí cảnh từng tấc hóa thành tro bụi, lộ ra dáng vẻ chân thực của nơi này, cũng nhìn thấy Ma Tôn đang đứng đón gió giữa khung cảnh tiêu điều. Nàng ta đứng trước một đám ma tu, phong tư yểu điệu, ánh mắt xuyên qua cảnh sắc hoang vu nhìn thẳng về phía Lạc Niệm Thương.