Cô biết nữ chính đang nghĩ gì. Dù sao đây cũng là một văn hậu cung, mà đã là nữ Ma Tôn thì chắc chắn cũng là một trong những “phi tử” của nam chính.
Nữ chính đi theo lối mạnh mẽ lạnh lùng, nên Ma Tôn nhất định phải trái ngược hoàn toàn, quyến rũ, diễm lệ, nóng bỏng.
Thật đáng tiếc, hai người đều đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành, vậy mà lại vì cùng một tên cặn bã mà ngày ngày ghen tuông khổ sở.
Nghĩ đến đây, Bạch Tĩnh Tuyết khép mắt lại, sợ rằng xem tiếp sẽ khiến mình cay cả mắt.
Lạc Niệm Thương rút thanh kiếm bên hông, giọng lạnh như băng: “Yêu nữ cuồng vọng!”
Ma Tôn Cừu Ảnh Hi hí hoáy vuốt mái tóc bên tai, nhướn mày, nửa cười nửa mỉa: “Đừng tưởng ta gọi ngươi một tiếng tôn giả là ta sợ ngươi, lão ni cô.”
Nói dứt lời, nàng ta cũng rút thanh đoản kiếm mềm bên hông. Khói thuốc súng giữa hai người lập tức căng như dây đàn.
Ngay lúc đó, một tiếng chó sủa vang lên phá vỡ không khí căng thẳng, cùng với đó là tiếng hét thảm của một gã đàn ông.
Tiếng hét chói tai đến mức Bạch Tĩnh Tuyết phải mở mắt ra. Chỉ thấy một con chó nhỏ đang cố sức kéo lê cổ áo một người đàn ông đến bên cạnh Ma Tôn.
Vừa thấy người đó, Ma Tôn lập tức giơ kiếm đâm xuống, cười lạnh: “Chuột con, ngươi tự giao ra hay để ta động thủ?”
Do Ma Tôn đang khom người, con chó trắng nhỏ nhân cơ hội nhảy phốc lên đầu nàng ta, ưỡn ngực, hất cằm đầy đắc ý như thể vừa lập công lớn lao.
Lạc Niệm Thương thấy Ma Tôn vẫn muốn ra tay với người phàm, liền lạnh giọng quát: “Ngươi dám tổn thương người vô tội sao?”
Cừu Ảnh Hi vốn đã quen với những tình huống kiểu này, chẳng buồn giải thích, nhưng vì Lạc Niệm Thương là đối thủ mạnh, để tránh rắc rối, nàng ta đành nhẫn nại thêm chút.
Quay đầu nhìn nữ tu trong ánh trăng, trong mắt nàng ta thoáng qua tia chế giễu, rồi đá mạnh vào kẻ đang giả vờ ngất, chính là nam chính: “Việc này không do bản tôn gây ra. Tên này trộm độc châu của ta rồi chạy đến đây. Lạc Tôn Giả định bao che cho hắn sao?”
Nói rồi nàng ta ngẩng đầu, chiếc cổ trắng như thiên nga khẽ nghiêng dưới ánh trăng, nơi đó giờ trống trơn chẳng còn gì.
Lạc Niệm Thương dời mắt đi. Nàng không cảm nhận được chút linh lực nào từ người đàn ông đó. Một phàm nhân mà có thể trộm đồ từ tay Ma Tôn, chuyện này quả thực khó tin.
Nhưng Ma Tôn cũng chẳng có lý do gì để nói dối nàng.
Hai người thực lực tương đương, nếu liều mạng đánh nhau e rằng cả hai đều chẳng được gì. Sau giây lát trầm tĩnh, Lạc Niệm Thương thu kiếm về, khẽ cách không nắm tay, thân thể nam chính đang nằm trên đất liền biến mất.