Chương 8.1: Nhận Thức

Bạch Tĩnh Tuyết từ trong lời nói của nam chính thu được thông tin, cho dù không có nam chính thì Lạc Niệm Thương cũng có thể đi ra khỏi bí cảnh này, đã vậy thì hà tất phải lo lắng.

Mưa trên trời vẫn đang rơi, nam chính cũng dần cảm thấy không ổn, bởi vì da thịt bị mưa tạt trúng vô cùng ngứa ngáy, đặc biệt là những vết kiếm thương chằng chịt trên mặt càng như bị lửa thiêu đốt.

Kiếp trước trộm gà bắt chó quen rồi nên rất ít khi bị thương, cho dù bị Ma Tôn bắt được xử lý cũng là một đòn mất mạng, cho nên hắn chưa từng chịu khổ quá nhiều, nhưng sau khi trọng sinh hắn sống còn không sung sướиɠ bằng kiếp trước.

Nhưng dù chịu nhiều đau khổ như vậy hắn vẫn không tự kiểm điểm bản thân, ngược lại quy chụp tất cả tội lỗi lên đầu Lạc Niệm Thương.

Biểu cảm theo những suy nghĩ ác độc trong lòng mà trở nên âm hiểm, hắn khó khăn lết đến dưới tán cây, nơi này không bị dính quá nhiều nước mưa.

Mà cây đại thụ hắn dựa lưng vào cũng chính là cái cây Bạch Tĩnh Tuyết và Lữ Thanh Nghiên đang ở, vì vậy Bạch Tĩnh Tuyết vừa cúi đầu liền nhìn thấy đầu của nam chính.

Nàng nhìn móng vuốt của mình, lại ngước đôi mắt màu biếc nhìn một gò đất nhỏ đang khẽ nhô lên trên mặt đất, gò đất dần dần di chuyển, cuối cùng đến bên chân nam chính.

Bạch Tĩnh Tuyết vô cùng khó hiểu, quái vật trong đất này đã đến tận bên cạnh, nam chính vậy mà không hề phát giác, mà vị đại năng kia cũng không lên tiếng.

Nam chính đối với nguy hiểm sắp ập đến hoàn toàn không hay biết, chỉ móc từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ đã nứt, hắn chỉ còn một tay, nên dùng răng cắn mở nút bình, sau đó đổ bột thuốc bên trong ra.

Bạch Tĩnh Tuyết tinh mắt nhìn thấy bột thuốc kia đã hơi vón cục, hẳn là đã để khá lâu, dựa theo mùi vị thì là loại thuốc cầm máu cấp thấp nhất.

Sự thật bày ra trước mắt nhưng nàng vẫn không dám tin nam chính đắc ý trong nguyên tác lại đang dùng loại thuốc bột cấp thấp hết hạn.

Suy tư một giây sau nàng lặng lẽ nhếch khóe miệng.

Đổ thuốc bột lên cánh tay cụt và mặt, Âu Dương Bá lại xé tay áo của mình băng bó vết thương.

Con quái vật kia dường như khá hứng thú với hắn, sau khi hắn băng bó xong cũng chưa ra tay.

Tác dụng phụ của thuốc bột kí©h thí©ɧ khiến nam chính hét toáng lên, hắn cắm kiếm xuống đất, ý định ban đầu là muốn chống kiếm đứng dậy, nào ngờ cú cắm này trực tiếp găm vào da của quái vật.

Một tràng âm thanh khàn khàn như tiếng trẻ con khóc lóc mang theo sự phẫn nộ truyền đến, rõ ràng là đang khóc nhưng lại cảm giác như đang nổi giận.

Nam chính còn chưa kịp phản ứng đã bị quái vật tát một cái bay đập vào một cái cây khác.

Mặt đất bắt đầu rung chuyển, sau đó mặt đất nứt ra, Bạch Tĩnh Tuyết theo bản năng giơ chân lên che mắt cún con, chỉ vì con quái vật này có lực sát thương quá lớn đối với người mắc chứng sợ lỗ.

"Tĩnh Tuyết, nàng che mắt ta làm gì?"

Cún con giơ chân gạt móng mèo ra, kết quả khi nhìn thấy con quái vật chui ra từ lòng đất thì hai mắt trợn ngược trực tiếp ngất xỉu, may mà cái cây này đủ to khỏe, nếu không nhất định sẽ rơi xuống.

Bạch Tĩnh Tuyết bất lực lắc đầu, lại bắt đầu quan sát mọi thứ dưới mặt đất.

Nam chính quấn băng vải trên mặt không nhìn rõ biểu cảm, nhưng trong đôi mắt duy nhất lộ ra kia tràn ngập sự kinh hoàng.

Con quái vật kia toàn thân nhớp nháp như một khối thạch lăn lóc trong bùn đất, nhưng ngoài ra trên người lại rủ xuống rất nhiều xúc tu, dưới đáy mỗi xúc tu là một con mắt.

Mỗi con mắt đều có cảm xúc riêng, hoặc cười hoặc giận, đủ để gây ô nhiễm tinh thần.

Thì ra những con mắt nhìn về phía bọn họ trong vòng xoáy lúc nãy đến từ đây.

Thân hình quái vật trong suốt, nước mưa gột rửa lớp bùn đất bên ngoài lộ ra những thứ bị nó nuốt chửng.

Bạch Tĩnh Tuyết nhìn xác con chim ưng bên trong cơ thể quái vật, rồi nhớ lại thông tin trong nguyên tác.

Thứ này bản thể hẳn là một con sên trần (sâu nhớt), vận khí tốt hóa thành yêu, chỉ là không ai chỉ dẫn tu hành nên biến thành bộ dạng như bây giờ.

Hấp thu quá nhiều oán khí quả nhiên sẽ bị biến dị, Bạch Tĩnh Tuyết kéo con cún đang hôn mê ra sau lưng mình quan sát chiến cục.

Nam chính kiếp này vẫn chỉ là một người phàm, đối mặt với thứ ăn thịt ghê tởm thế này sợ đến mức không nói nên lời, hắn muốn gọi đại năng ra giúp đỡ, đáng tiếc không nhận được hồi đáp.

Yêu quái sên trần uốn éo cái cơ thể trơn ướt, một bộ phận mắt vì sự di chuyển của nó mà lê lết trên mặt đất, những con mắt bị lê lết nhao nhao bất mãn, phát ra tiếng trẻ con khóc chói tai.

Những con mắt ở phần trên cơ thể lại phát ra tiếng cười hi hi ha ha, như đang chế giễu sự xui xẻo của những nhãn cầu bị kéo lê.

Cảnh này còn kí©h thí©ɧ hơn xem phim ma, con cún vừa mới tỉnh lại vì thế mà lại ngất đi.

Bạch Tĩnh Tuyết quay đầu đi, nàng suy nghĩ rồi dùng đuôi của mình che lên mắt con cún đang hôn mê.

Thấy đối phương di chuyển chậm chạp như vậy, Âu Dương Bá dần khôi phục chút lý trí, hắn chống hai chân bủn rủn đứng dậy, sau đó quay người chạy nhanh về hướng lúc đến.

Nhưng chưa đi được hai bước hắn đã bị thứ gì đó trói lại, nam chính cúi đầu nhìn, chỉ thấy một con mắt đỏ ngầu đang cười, còn eo hắn thì bị xúc tu quấn chặt.

Bạch Tĩnh Tuyết bỗng nhớ tới món đồ chơi dẻo hồi kiếp trước, giống như bàn tay dính và bóng dính có thể kéo rất dài, con quái vật này cũng vậy.

Con yêu quái sên trần này biết học theo những sinh vật bị mình nuốt chửng, ví dụ như dáng vẻ chui xuống đất vừa rồi của nó giống hệt con chạch.