Lúc rảnh rỗi cô từng đọc không ít tiểu thuyết, nhân vật như An Tử Mặc rõ ràng chính là điển hình của thể loại “long ngạo thiên”.
Trong thế giới lấy cậu làm nhân vật chính, dù có nắm quyền cao tới đâu, cuối cùng cũng chỉ là pháo hôi bị diệt.
Hệ thống trêu chọc: [Cô ngốc quá, tới lúc An Tử Mặc thay cô báo thù gia tộc, còn cô lại nhận được năng lực, chẳng phải vừa vẹn cả đôi đường sao? Huống hồ An Tử Mặc vốn là một nam chính rất thiện lương, mà tên cô lại trùng với tên mẹ cậu ta. Chỉ cần cô không cố tình đi chọc cậu ta, chắc chắn cậu ta sẽ chẳng làm khó cô.]
An Tưởng chìm vào suy tư, cuối cùng cũng bị thuyết phục.
Cô vốn là người mềm lòng, dẫu có hận cái nhà kia đến tận xương tủy, đến bước đường cuối cùng cũng chưa chắc nỡ xuống tay. Nếu có kẻ khác ra mặt thay mình trừ khử, sao lại không hay chứ?
Hệ thống an ủi tiếp: [Như vậy cô đã hoàn thành được bước đầu tiên rồi. Tiếp theo chỉ cần yên tâm dưỡng thai là được. Đợi đứa nhỏ sinh ra, mang nó giao cho ông ngoại, một năm sau theo cốt truyện cô sẽ lâm bệnh mà chết. Đến khi cô chết, chính là lúc quay về thân thể và thức tỉnh năng lực.]
Nghe qua thì thấy cũng đơn giản.
Nhưng…
Vì hoàn toàn không hiểu biết về thế giới bên ngoài, lại lo rằng bản thân có thể không nuôi dưỡng được đứa bé, An Tưởng nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, thở dài sâu đầy lo lắng.
Cô sợ nhất là sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, e đến lúc đó đứa bé còn chưa kịp ra đời đã chết non.
Chỗ ở của An Tưởng cách vị trí hiện tại quá xa. Nghĩ đến tình trạng cơ thể cô lúc này, hệ thống còn tri kỷ bỏ ra số “tiền tiêu vặt” của mình để gọi cho cô một chuyến xe công nghệ.
Cô mệt mỏi vô cùng, vừa lên xe đã tựa lưng vào ghế chìm vào giấc ngủ.
Không biết xe xóc nảy bao lâu thì dừng lại, tài xế lên tiếng gọi mới khiến An Tưởng mơ màng mở mắt.
Ngoài cửa sổ là khung cảnh tiêu điều, chỉ có vài tòa nhà cũ kỹ đơn độc dựng đứng giữa bãi cây hoang.
Nghe nói vốn dĩ nơi đây định quy hoạch thành khu đô thị mới, ai ngờ giữa chừng gặp sự cố, dự án buộc phải đình trệ, chỉ còn sót lại mấy tòa nhà cũ bị bỏ mặc giữa đống hoang tàn.
Mấy năm nay, người thì dọn đi, kẻ thì chuyển chỗ, ban ngày hiếm thấy bóng người, đến ban đêm khu vui chơi bỏ hoang trong tiểu khu còn tự động bật đèn, âm u rùng rợn, chẳng ai dám bén mảng tới.