Chương 4

Hệ thống: [Được.]

Nói rồi, nó mở cho An Tưởng xem lại nội dung tiểu thuyết [Thần Tử Giáng Lâm] với tốc độ chậm.

Trong thế giới này, cùng tồn tại ba chủng tộc: con người, ma cà rồng và thợ săn.

Con người hoàn toàn không biết về sự tồn tại của dị tộc. Từ trăm năm trước, dị tộc đã bị trục xuất khỏi vùng đất này nên bọn họ luôn che giấu thân phận, an phận sống ẩn mình.

Thế nhưng cân bằng rồi cũng bị phá vỡ. Ma cà rồng ngày càng trỗi dậy, bắt đầu chủ động phát động công kích đối với hai tộc còn lại. Giữa những dòng chảy ngầm của thế lực, An Tử Mặc chào đời.

Là nam chính của bộ tiểu thuyết này, cuộc đời An Tử Mặc vốn định sẵn đầy trắc trở.

Mẹ cậu cùng một ma cà rồng bị nguyền rủa sinh ra cậu. Vừa chào đời, An Tử Mặc – đứa trẻ mang huyết thống lai giữa người và ma cà rồng – đã bị chẩn đoán là “thiểu năng trí tuệ”, đồng nghĩa với việc cả đời sẽ không thể nói năng, không có ý thức, thậm chí không nhận ra nổi mẹ mình.

Trước cuộc sống mịt mù, nguyên chủ vốn chỉ là một “đứa trẻ to xác” chẳng biết gì, liền hoảng sợ, đem An Tử Mặc gửi cho ông ngoại sống trên núi chăm sóc. Ai ngờ lần chăm sóc này kéo dài suốt tận 4 năm.

Không ngờ, chính trong quãng thời gian đó, An Tử Mặc gặp được người thần bí khai sáng, kích phát huyết mạch, trở thành thiên tài hiếm thấy trăm năm.

Sau này, khi ông ngoại qua đời, An Tử Mặc bị mẹ đón về. Một năm sau mẹ cậu cũng qua đời, để mặc cậu tự trưởng thành.

Trải qua muôn vàn gian khổ, cuối cùng nam chính phá vỡ hỗn độn, thống lĩnh tộc ma cà rồng, trở thành vị cứu thế của nhân loại.

Đáng nói là gia tộc đầu tiên bị An Tử Mặc tiêu diệt chính là gia tộc họ An – gốc gác của An Tưởng.

An Tưởng tỉ mỉ lật xem lại mạch truyện, phát hiện trong sách vốn không hề nhắc đến sự tồn tại của cô.

“Trong này không có tôi, có phải cậu nhầm rồi không?”

Hệ thống đáp: [Gia tộc cô vốn không coi trọng cô, chưa từng thừa nhận thân phận cô, thậm chí còn giấu đi sự tồn tại của cô. Nên việc trong tiểu thuyết không viết tới cũng là bình thường.]

An Tưởng im lặng, cảm giác như bị dao đâm vào tim.

Thấy cô ủ rũ, hệ thống vội vàng an ủi: [Không sao đâu, chỉ cần cô hoàn thành trọn vẹn kịch bản của mình, sau khi trở về tôi sẽ thực hiện toàn bộ nguyện vọng cho cô.]

An Tưởng xem lại toàn bộ cốt truyện một lần nữa, cắn môi hỏi nhỏ: “Vậy… nhà tôi đã bị nam chính gϊếŧ sạch rồi, tôi có thức tỉnh được năng lực thì còn ích gì nữa?”

Tuy phản ứng của cô có hơi chậm chạp nhưng không phải ngốc.