Chương 3

An Tưởng nhắm mắt lại, chậm rãi trầm luân.

Trời sáng dần.

Cả người An Tưởng mệt mỏi rã rời, bị giọng hệ thống trong đầu đánh thức.

[Ký chủ, mau tỉnh lại! Cô phải đi rồi!!!]

[Ký chủ, cô có nghe thấy tôi nói gì không?]

Nó gọi liên tiếp từng tiếng. An Tưởng khẽ động đầu ngón tay, rồi từ từ mở mắt.

Một vệt sáng mỏng len qua khe hở giữa rèm cửa, rơi xuống sàn. Nơi eo truyền đến sức nặng ấm áp, cánh tay rắn chắc của người đàn ông đang ôm trọn lấy, bàn tay to lớn ấm nóng hoàn toàn đối lập với làn da mát lạnh của cô.

Da anh rất trắng, trên cánh tay còn mơ hồ hằn vài dấu vết đỏ, chính là do cô để lại tối qua.

An Tưởng khẽ gỡ cánh tay đó ra, rón rén xuống giường, nhặt từng món quần áo một mặc vào.

Tứ chi cô ê ẩm, chẳng còn chút sức lực nào. An Tưởng hít một hơi thật sâu, cẩn thận quay đầu lại, chậm rãi quan sát kỹ gương mặt người đàn ông đã cùng mình quấn lấy suốt đêm.

Ga giường trắng muốt càng làm nổi bật mái tóc đen nhánh, chiếc cổ thon dài, đường nét vai gáy trơn mượt, hoàn mỹ.

Nhưng toàn bộ gương mặt anh lại như bị phủ một lớp mờ nhòe, chẳng thể nhìn rõ ngũ quan.

Màn che mờ mịt…

An Tưởng ngây dại.

[Theo định luật trong tiểu thuyết, nữ chính sau khi qua đêm sẽ không được nhìn rõ diện mạo nam chính, vì vậy tôi đã giúp cô xử lý rồi, không cần cảm ơn.]

Thấy An Tưởng vẫn đứng ngẩn ngơ, hệ thống lại nói: [Yên tâm đi, anh ta là một người đẹp trai đấy.]

An Tưởng nghẹn thở, lắp bắp phân trần: “Tôi… tôi không xem trọng nhan sắc đâu.”

Trong cuộc đời dài dằng dặc của ma cà rồng, còn có rất nhiều thứ quan trọng hơn nhan sắc.

Hệ thống im lặng, mặc nhiên cho rằng cô đang xấu hổ.

[Bọn họ sắp tới rồi, ký chủ mau rời đi thôi.]

An Tưởng gật đầu, không dám trì hoãn, kéo lê thân thể mệt nhoài rời khỏi khách sạn.

Khi ấy đang đầu xuân, gió sớm mang theo hơi lạnh, người đi đường vội vã qua lại.

Cô không có một đồng dính túi, cũng chẳng có điện thoại, đành dựa vào sự chỉ dẫn của hệ thống mà men theo đường tìm về chỗ ở của thân xác này. Đồng thời, hệ thống chậm rãi truyền lại ký ức 19 năm qua của nguyên chủ cho cô.

Nguyên chủ sinh ra trong một gia đình vô cùng bình thường, cha mẹ mất sớm để lại ba căn hộ. Sau biến cố, cô ấy không còn chí hướng, ngày càng trở nên buông thả, bỏ học giữa chừng, sống dựa vào tiền cho thuê nhà.

Hệ thống: [Ký chủ có cần xem lại cốt truyện gốc không?]

An Tưởng tới quá vội vàng, khi đó hoảng loạn, hoàn toàn không đủ bình tĩnh để phân tích tình huống. Bây giờ nghe hệ thống đề nghị, cô không có lý do gì để từ chối.

“Tôi muốn xem lại.”