[Ký chủ, cô đừng căng thẳng, chỉ cần quan hệ với anh ta một lần là coi như thành công.]
[Chỉ cần nuôi đứa trẻ đến 5 tuổi, cô sẽ có được năng lực tối thượng của ma cà rồng thuần chủng. Khi đó sẽ chẳng còn ai dám khinh thường cô.]
[Ngoài ra, cô còn có thể mở miệng nói lại được, chẳng phải rất sung sướиɠ sao?]
Trong đầu, giọng hệ thống lạnh lẽo lải nhải không ngừng, vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp của tương lai.
Nhưng An Tưởng chẳng còn tâm trí lắng nghe, trong đầu cô giờ chỉ còn lại căng thẳng cực độ.
Phòng tối om, trên người cô không một mảnh vải, thân thể co rút như con tôm nhỏ, cuộn chặt lấy chính mình. Cô trùm kín chăn lên đầu, không chừa lấy một khe hở. Không gian ngày càng ngột ngạt khiến hô hấp rối loạn, trước ngực như đè nặng một tảng đá, nghẹt đến đau nhói tim.
Dù thế, An Tưởng vẫn không chịu chui ra khỏi cái kén đang giam cầm mình.
Cô nhắm chặt mắt, năm ngón tay gầy yếu run rẩy, bấu chặt lấy ga giường dưới thân.
An Tưởng rất sợ.
Sợ đến nỗi chẳng thể khóc nổi.
Nhưng cô không thể trốn chạy, bắt buộc phải đối mặt với sự xâm chiếm sắp ập đến.
An Tưởng vốn là con gái út của gia tộc họ An, cũng là kẻ vô dụng nhất trong đám ma cà rồng thuần chủng.
Rõ ràng mang thân phận ma cà rồng nhưng lại chẳng có nổi năng lực căn bản của huyết tộc.
Cô không thể nhìn thấu lòng người, cũng chẳng thể khống chế thời gian; cô yếu đuối, chậm chạp, lại là một kẻ câm. Trớ trêu thay, đã là ma cà rồng lại còn dị ứng với máu người. Điều đó đồng nghĩa cô không thể hút máu, chỉ có thể sống nhờ những loại thức ăn đặc chế.
Dần dần, một kẻ vô dụng như An Tưởng bị gia tộc bỏ rơi, phải chịu đủ loại khinh miệt và lạnh nhạt.
Họ chế nhạo cô, cười cợt cô, giở trò trêu chọc cô.
Một gã anh họ tinh quái còn cố tình đổ máu vào bát của cô. An Tưởng chẳng may ăn phải, lúc hấp hối trong tai chỉ văng vẳng tiếng cười nhạo, trước mắt chỉ còn ánh nhìn lạnh lẽo của cha mẹ.
… Không một ai cứu cô.
An Tưởng vốn tưởng đời mình đã kết thúc ở tuổi 20, chẳng ngờ mở mắt lại đã ở nơi khác.
Hệ thống nói thế giới cô đang tồn tại là trong một cuốn tiểu thuyết tên [Thần Tử Giáng Lâm]. Nguyên chủ vốn là mẹ của nam chính trong sách nhưng vì tai nạn mà chết. Giờ đây, An Tưởng cùng tên cùng họ từ thế giới khác phải thay cô ấy hoàn thành nhiệm vụ.
Chỉ cần cùng người nam kia sinh ra đứa bé, nuôi dưỡng nó đến 5 tuổi, cô liền có thể rời đi.