Chương 42

“Tớ muốn suy nghĩ một chút.”

Lời này xem như là một cách từ chối khéo léo, Viên Văn cũng hiểu. Cô ấy nói: “Không sao đâu, cậu cứ suy nghĩ kỹ đi. Vậy tớ đưa cậu về trước nhé?”

“Không cần đâu, tớ đi xe buýt là được rồi.”

Viên Văn nghe vậy cũng không kiên trì đòi đưa nữa. Xe buýt ở đây cũng dễ bắt. Bây giờ là 6 giờ, về nhà vừa kịp bữa tối.

Vương Lệ Hoa dạy xong liền xin phép rời đi. Vừa lúc này là giờ chiếu phim hoạt hình, Tiểu Nhung ngồi bên cạnh Tiêu Bỉnh Văn, lấy điều khiển từ xa chuyển sang kênh thiếu nhi, phim hoạt hình vừa mới bắt đầu.

Trận bóng của Tiêu Bỉnh Văn bị ngắt quãng cũng không tức giận. Thằng nhóc này cũng chỉ có mỗi sở thích này, anh đều chiều theo nó. Anh dựa người vào sô pha, xoa xoa đầu cậu hỏi: “Hôm nay là mẹ con đến đón con à?”

“Dạ.”

“Vui không?”

“Dạ.”

Nghĩ đến những lời Trương Uyển Như vừa nói, Tiêu Bỉnh Văn im lặng một lát, rồi hỏi Tiểu Nhung một câu: “Cô Vương dạy con hai năm rồi đúng không?”

Tiểu Nhung gật gật đầu. Tiêu Bỉnh Văn lại hỏi: “Cô Vương đối xử tốt với con không?”

Tiểu Nhung lại gật đầu. Tiêu Bỉnh Văn lại hỏi: “Vậy con có thích cô Vương không?”

Tiểu Nhung suy nghĩ một lát rồi gật đầu. Tiêu Bỉnh Văn nói: “Nếu ba sa thải cô Vương, con có buồn không?”

Tiểu Nhung quay đầu nhìn anh, hỏi một câu: “Tại sao ạ?”

Đứa con trai kiệm lời như vàng này lại chủ động mở miệng hỏi, xem ra quả thực rất thích cô Vương. Tiêu Bỉnh Văn dùng ngón cái và ngón trỏ xoa xoa giữa mày, nghĩ xem nên giải thích với con trai thế nào. Suy nghĩ một lát, dứt khoát vẫn là nói thật. Anh nói: “Vì mẹ con hình như hiểu lầm, hiểu lầm ba và cô Vương đang hẹn hò.”

Đối diện với ánh mắt ngơ ngác của con trai, Tiêu Bỉnh Văn nói: “Con có hiểu không?”

Tiểu Nhung lắc lắc đầu.

Tiêu Bỉnh Văn lại nói: “Vậy con biết hẹn hò nghĩa là gì chứ?”

Tiểu Nhung suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Tại sao mẹ lại hiểu lầm ạ?”

“Cái này… ba cũng không nói rõ được, dù sao thì bây giờ mẹ con đang hiểu lầm.”

Tiểu Nhung im lặng.

Tiêu Bỉnh Văn lại nói: “Cho nên bây giờ phải giải quyết hiểu lầm này.”

“Phải sa thải cô Vương ạ?”

“Ừ.”

Tiểu Nhung lại im lặng một lát rồi hỏi: “Nếu mẹ hiểu lầm ba và cô Vương ở bên nhau, có phải hai người sẽ không thể làm lành được không ạ?”

Tiêu Bỉnh Văn khum tay ho nhẹ một tiếng, đối mặt với ánh mắt chân thành của con trai, anh có chút chột dạ, nói: “Ừ, có thể nói như vậy.”

Tiểu Nhung im lặng một lát rồi nói: “Vậy nghe theo ba.”

“Hả? Con cũng đồng ý ba sa thải cô Vương à?”

Tiêu Nhung gật đầu.

“Con sẽ không buồn chứ?”

“Có một chút ạ.” Tiểu Nhung thành thật nói, cô Vương quả thực đối xử rất tốt với cậu. Sau đó cúi đầu, nhỏ giọng nói một câu: “Nhưng con không muốn mẹ lại đi nữa.”

“Mẹ” trong miệng cậu, Tiêu Bỉnh Văn đương nhiên biết là chỉ ai. Anh xoa xoa đầu con trai, nói: “Yên tâm, ba sẽ không để mẹ đi nữa đâu.”

Vừa lúc này, phim hoạt hình trên ti vi bị ngắt ngang bởi quảng cáo. Tiểu Nhung không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên từ ngăn kéo dưới bàn trà lấy ra chiếc xe đồ chơi, ôm vào lòng.

Tiêu Bỉnh Văn liếc nhìn một cái, nói: “Sao vẫn chưa bóc tem thế? Có muốn giúp bóc không?”

Chiếc xe đồ chơi bị cậu ôm càng chặt hơn, kiên quyết từ chối: “Không cần đâu ạ.”

“Còn quý trọng đến thế cơ à?”

Tiêu Nhung không nói gì.

Tiêu Bỉnh Văn cũng không ép buộc, không cho bóc thì thôi.

Trương Uyển Như trở về vừa kịp lúc ăn cơm tối cùng hai cha con. Buổi tối, Trương Uyển Như vẫn như cũ đọc truyện cho Tiểu Nhung nghe, hát ru cho cậu ngủ. Nhưng chỉ sau vài ngày ngắn ngủi ở chung, khoảng cách giữa hai người đã thu hẹp lại một chút. Tiểu Nhung nghe cô kể chuyện, cơ thể sẽ bất giác dựa sát vào người cô, nhẹ nhàng nép vào lòng cô. Động tác vẫn còn lộ rõ vài phần thăm dò và cẩn trọng. Trương Uyển Như thấy vậy, trực tiếp ôm cậu vào lòng, để cậu bé nép trong lòng mình mà nghe cô đọc.