Chương 40

Viên Văn ngồi xuống đối diện Trương Uyển Như, vẻ mặt vui mừng nói: “Thật sự là cậu à Trương Uyển Như, sao cậu lại về Liễu Thành vậy? Tớ nhớ lần trước tớ định khuyên cậu về mà cậu sống chết không chịu.”

Viên Văn là một nhà thiết kế thời trang. Thời buổi này, người học thiết kế thời trang không nhiều, hơn nữa Viên Văn còn là người từng đi du học, được đào tạo bài bản về thiết kế thời trang ở nước ngoài. Xưởng may mà Trương Uyển Như làm việc ở Tăng Thành là nhà xưởng của một công ty thời trang. Khoảng một năm trước, tổng giám đốc công ty thời trang đó định bụng sẽ mời Viên Văn về làm thiết kế sư với mức lương cao.

Viên Văn không đồng ý ngay, mà đề nghị được đến nhà xưởng xem xét trước. Ông chủ tự nhiên đồng ý, còn tự mình đưa cô đến nhà xưởng tham quan. Trong lúc tham quan nhà xưởng, Viên Văn đã quen biết Trương Uyển Như. Sở dĩ quen biết Trương Uyển Như là vì vô tình nhìn thấy bản vẽ thiết kế trên bàn làm việc của Trương Uyển Như.

Khi đó Viên Văn cảm thấy thiết kế rất tốt, liền nói chuyện với Trương Uyển Như vài câu. Trương Uyển Như cũng không để tâm, không ngờ hai ngày sau Viên Văn tìm đến cô, nói là đã đàm phán thất bại với ông chủ công ty thời trang, cô ấy định bụng sẽ tự mình mở công ty, muốn mời Trương Uyển Như qua làm thiết kế sư.

Cũng chính lúc đó Viên Văn biết Trương Uyển Như là người Liễu Thành, cô cảm thấy càng có duyên phận hơn. Cả hai đều là người Liễu Thành, có thể cùng nhau về Liễu Thành phát triển.

Khi đó Trương Uyển Như vẫn còn mang ý nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ đặt chân đến Liễu Thành nữa, tự nhiên từ chối lời đề nghị của Viên Văn. Viên Văn có chút thất vọng, trước khi đi đã để lại số điện thoại, nói với cô nếu một ngày nào đó cô thay đổi ý định thì hãy liên lạc với cô ấy. Trương Uyển Như tiện tay kẹp danh thϊếp của cô ấy vào chồng bản thảo thiết kế, cũng may lâu như vậy vẫn chưa làm mất. Vốn tưởng cả đời này sẽ không bao giờ gọi cú điện thoại đó, không ngờ có một ngày lại thật sự dùng đến.

Trương Uyển Như nói: “Vì trong nhà có chuyện nên tớ về.”

“Vậy cậu còn về Tăng Thành nữa không? Sau này định ở lại Liễu Thành phát triển à?”

“Trước mắt là định ở lại Liễu Thành.”

“Cậu tìm được việc làm chưa? Nếu cậu vẫn chưa tìm được việc thì đến làm cùng tớ một thời gian đi.”

Thái độ của Viên Văn rất nhiệt tình, giống như hồi đó cố gắng lôi kéo cô về công ty của mình vậy, cho Trương Uyển Như cảm giác đi theo cô ấy sẽ có thịt ăn. Lần này Trương Uyển Như tìm đến cô cũng là vì chuyện này, cô cũng không ngại ngùng, nói: “Tớ vẫn chưa tìm được việc, định qua chỗ cậu xem tình hình trước.”

“Tình hình bên tớ rất đơn giản, hiện tại công ty của tớ vẫn đang trong giai đoạn phát triển. Nếu cậu có thể gia nhập thì sẽ trở thành nhân viên kỳ cựu của công ty. Tương lai công ty làm ăn lớn mạnh, cậu là nhân viên kỳ cựu, tiền hoa hồng chắc chắn sẽ không thiếu đâu.”

Nghe có vẻ rất hấp dẫn, nhưng Trương Uyển Như lại cân nhắc nhiều hơn đến những vấn đề thực tế, cô nói: “Vậy lương và thời gian làm việc tính thế nào?”

“Lương thì…” Viên Văn uống một ngụm trà, do dự một lát rồi nói: “Cậu biết đấy, công ty mới phát triển, lương chắc chắn sẽ không quá cao.”

“Khoảng bao nhiêu?”

Trương Uyển Như nghĩ đừng thấp hơn lương ở nhà xưởng là được.

Viên Văn im lặng một lát rồi nói: “Công ty hiện tại vẫn đang trong giai đoạn phát triển, chưa đi vào quỹ đạo. Nhưng tớ thực sự rất coi trọng cậu, cậu rất có tài năng, thiết kế có ý tưởng, có linh tính. Vậy đi, tớ trả cậu 300 tệ một tháng. Đương nhiên đây chỉ là lương giai đoạn đầu, sau này công ty phát triển ổn định, lương chắc chắn sẽ tăng, đến lúc đó hơn một nghìn tệ, mấy nghìn tệ một tháng cũng không phải là không có khả năng.”