Chương 34

Thì ra là vậy.

Nhưng nghĩ lại tính cách của người khác là như vậy, ra tay rất hào phóng. Trương Uyển Như nhớ lại hồi cô ở nhà cũ chờ sinh, tiền ăn mặc chi tiêu anh cũng không hề thiếu thốn cho cô. Nhìn cách anh đối xử với Tiểu Nhung là biết, chuyên môn đưa cậu ra ở riêng, thuê người giúp việc cho cậu, còn thuê cả gia sư riêng. Những người ở bên cạnh anh đều không phải chịu thiệt thòi.

Trương Uyển Như biết đây là tính cách của anh, cũng là vì anh xem cô là mẹ của Tiểu Nhung nên mới hào phóng như vậy, nên cũng không nghĩ nhiều, cô nói: “Anh không cần đưa tiền cho tôi, tiền tôi cũng có. Hơn nữa tôi đã nói tôi sẽ cùng anh nuôi nấng Tiểu Nhung, tôi cũng nên góp phần của mình, tiền tôi tiêu cho Tiểu Nhung đều là tiền tôi nên tiêu cho nó.”

Tiêu Bỉnh Văn nói: “Em không cần khách sáo với anh. Xưởng của anh bây giờ đã đi vào quỹ đạo, ở Liễu Thành tuy không dám nói là đứng đầu, nhưng cũng có thể xếp vào hàng có số má. Hiện tại còn mở rộng thị trường ra nước ngoài, nhận được không ít đơn hàng từ nước ngoài. Gia sản của anh, so với những doanh nhân trạc tuổi anh cũng là độc nhất vô nhị. Cho nên số tiền này đối với anh mà nói chẳng là gì cả, em cứ việc dùng là được.”

Lời này nghe Trương Uyển Như không hiểu ra sao. Cô kinh ngạc nhìn người đàn ông một cái, làm gì có ai tự phụ đến mức đó, nói thẳng với người khác là công ty mình làm ăn phát đạt, gia sản của mình là độc nhất vô nhị. Cô và Tiêu Bỉnh Văn tuy không thân, nhưng dù sao cũng từng tiếp xúc qua, anh không phải kiểu người không biết khiêm tốn như vậy.

Trương Uyển Như nói: “Anh kiếm được nhiều thì đó cũng là của anh, còn tiền tôi tiêu cho Tiểu Nhung thì nên do tôi kiếm, đó là trách nhiệm của tôi.”

Trương Uyển Như nói xong câu này liền rời đi. Bàn tay Tiêu Bỉnh Văn đang kẹp cuốn sổ tiết kiệm từ từ thu lại. Anh có chút bực bội, anh có thể nhận ra điều kiện kinh tế của cô gái này không mấy tốt đẹp. Đã nói cho cô có tiền, cô cũng chẳng có phản ứng gì, tiền ở đây là bao nhiêu cũng không thèm xem một cái đã không cần?

Chẳng lẽ không phải vì thấy điều kiện của anh tốt nên mới quay về sao?

Thứ hai Tiểu Nhung phải đi nhà trẻ, Tiêu Bỉnh Văn cũng phải đến xưởng. Anh sẽ đưa Tiểu Nhung đi trước. Lúc Trương Uyển Như dậy thì hai cha con đang chuẩn bị ra cửa.

“Tôi đi cùng hai người, tiện thể xem nhà trẻ của Tiểu Nhung ở đâu.”

Tiêu Bỉnh Văn nói: “Cũng được, lúc nào em rảnh cũng có thể đi đón nó.”

Nhà trẻ của Tiểu Nhung thực ra không xa, là một nhà trẻ của cơ quan nhà nước. Tiêu Bỉnh Văn có lẽ đã dùng chút quan hệ để đưa cậu vào đó.

Xe dừng ở cổng nhà trẻ, Trương Uyển Như tạm biệt cậu. Cô ngồi xổm xuống trước mặt cậu, nói: “Tiểu Nhung ở nhà trẻ phải vui vẻ nhé, được không?”

Cậu bé gật gật đầu. Trương Uyển Như giúp cậu sửa lại cặp sách, sau đó như nghĩ đến điều gì, liền kéo cậu vào lòng ôm một cái.

Tối hôm qua trước khi đi ngủ, Trương Uyển Như nghĩ đến lời nói muốn nói lại thôi của Tiểu Nhung. Cô đoán có lẽ Tiểu Nhung muốn cô ôm cậu một cái. Thực tế, Trương Uyển Như cũng muốn thân thiết với cậu hơn, chỉ là cô dù sao cũng đã rời đi bao nhiêu năm, thiếu vắng sự bầu bạn lâu dài, sợ đường đột, sợ không tự nhiên. Nhưng mọi việc cũng luôn có khởi đầu, nghĩ đến đôi mắt trong veo đầy mong đợi của cậu hôm qua, nhưng cuối cùng lại chẳng nói ra lời, không thể lần nào cũng để đứa trẻ phải khao khát.

Đương nhiên cô cũng không biết mình đoán có đúng hay không. Lúc kéo thân hình nhỏ bé của cậu vào lòng, cô cảm giác cơ thể cậu hơi cứng lại một chút, nhưng ngay sau đó, một cái đầu nhỏ liền dựa vào vai cô, rất chậm, rất nhẹ. Một đôi tay nhỏ bé non nớt dè dặt đặt lên cổ cô, như thể có điều gì đó không chắc chắn, sau đó mới như hạ quyết tâm ôm lấy cô, ôm có chút chặt, mang theo vài phần quyến luyến.