Chương 33

Bài hát thiếu nhi rất ngắn, hát xong thấy cậu nhắm mắt, cô nhỏ giọng hỏi: “Ngủ rồi à con?”

Tiểu Nhung không trả lời, Trương Uyển Như liền cho rằng cậu đã ngủ rồi, thầm nghĩ xem ra vẫn là bài hát thiếu nhi có tác dụng ru ngủ hơn. Đang định cẩn thận xuống giường thì cổ tay lại đột nhiên bị một bàn tay nhỏ nắm lấy. Trương Uyển Như quay đầu lại, đối diện với đôi mắt long lanh trong veo của cậu.

Trương Uyển Như thấy vậy, tim khẽ hẫng một nhịp, cô nói: “Sao vậy con?”

“Mẹ… mẹ có thể…” Cậu lại không nói hết lời.

“Cô làm sao? Tiểu Nhung có yêu cầu gì à?”

Ánh mắt cậu gắt gao dừng trên người cô, mang theo vài phần mong đợi, đôi mắt long lanh trong veo lại khiến cậu trông thật đáng thương. Nhưng cuối cùng cậu vẫn không nói gì, buông lỏng tay cô, nhỏ giọng nói: “Không có gì ạ.”

Trương Uyển Như thấy cậu lại nhắm mắt, cô không hiểu nguyên do, nhưng lúc này quả thực không còn sớm, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu nên cô đành ra khỏi phòng trước. Trương Uyển Như vào nhà vệ sinh, lúc ra đi ngang qua phòng khách thì thấy trong phòng khách có một ngọn đèn bàn đang sáng. Đèn bàn đặt sát cửa sổ, bên cửa sổ có một bóng người cao lớn đứng đó, là Tiêu Bỉnh Văn đang dựa nghiêng vào cửa sổ hút thuốc.

Tiểu Nhung và dì giúp việc đều đã ngủ, phòng khách chỉ còn lại hai người họ. Ánh đèn bàn không quá sáng khiến cô không nhìn rõ sắc mặt Tiêu Bỉnh Văn, khói thuốc bao phủ càng làm cho vẻ mặt anh trở nên khó lường. Cô chỉ cảm thấy ánh mắt anh như đang dừng trên người mình.

Có lẽ vì đêm quá yên tĩnh, cả người anh và ánh mắt anh đều trở nên vô cùng hiện hữu. Không biết vì sao, đáy lòng cô chợt dâng lên một cảm giác hoảng sợ, đến từ bóng ma của sự cố ngoài ý muốn nhiều năm trước.

Trương Uyển Như cố tỏ ra trấn tĩnh, hỏi: “Anh vẫn chưa ngủ sao?”

Tiêu Bỉnh Văn từng là quân nhân, thị lực rất tốt. Dù ánh sáng không quá sáng, biểu cảm, thần thái và cả những cử động chân tay của cô đều không sai một ly lọt vào mắt anh. Ánh mắt cô co rúm lại, còn có cả hành động theo bản năng lùi lại nửa bước của cô.

Anh nhớ lại hồi cô ở nhà cũ chờ sinh cũng như thế này, kháng cự sự tiếp cận của anh, thậm chí đến ánh mắt cũng không muốn nhìn anh. Nhiều năm không gặp, dường như có khá hơn một chút, ít nhất có thể nói chuyện bình thường với anh, thỉnh thoảng còn rất khách sáo. Nhưng cô đối với anh vẫn giữ một khoảng cách nhất định.

Tiêu Bỉnh Văn hiểu rõ, anh hơi cúi đầu, một tay đút túi quần, một tay dập tắt điếu thuốc, nói: “Ngủ ngay đây, Tiểu Nhung ngủ rồi à?”

“Dạ, ngủ rồi.”

Trương Uyển Như thấy anh không có gì để nói liền định rời đi, Tiêu Bỉnh Văn lại đột nhiên gọi cô lại. Trương Uyển Như ngạc nhiên quay đầu, Tiêu Bỉnh Văn lại đi về phía cô.

Đêm khuya, trong phòng khách rộng rãi, nơi này thuộc về lãnh địa của Tiêu Bỉnh Văn, hơn nữa nơi này chỉ có hai người họ.

Trương Uyển Như biết Tiêu Bỉnh Văn có lẽ không có ác ý, nhưng cơ thể lại không sao kiểm soát được sự kháng cự. Cô điều chỉnh lại nhịp thở, muốn xua tan đi bóng ma đột ngột ập đến đó, nhưng anh lại càng ngày càng tiến lại gần, cùng với một cảm giác áp bức.

Ngay lúc Trương Uyển Như theo bản năng muốn lùi lại thì Tiêu Bỉnh Văn lại dừng lại ở một khoảng cách tương đối an toàn, sau đó đưa cho cô một thứ.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Trương Uyển Như phải nhìn một lúc mới thấy rõ, thứ kẹp giữa những ngón tay anh chính là một cuốn sổ tiết kiệm.

Trương Uyển Như vẻ mặt khó hiểu nhìn anh: “Cái này… có ý gì vậy?”

“Cho em, trong đó có một ít tiền, em cầm lấy mà dùng.”

Trương Uyển Như: “??????”

Trương Uyển Như cảm thấy không thể hiểu nổi: “Tại sao lại đưa cho tôi cái này?”

“Anh ngày thường công việc rất bận, em ở bên Tiểu Nhung sẽ nhiều hơn anh, chắc chắn sẽ có lúc cần dùng đến tiền. Tiền ở đây em cứ tùy tiện dùng, không đủ thì nói với anh.”