Chương 6

Thế nhưng sau khi Khúc Thanh Việt xuất hiện, mọi thứ đã thay đổi.

Ban đầu, Trần Giác còn cùng cậu mắng chửi Khúc Thanh Việt, cho rằng y là loại "trà xanh" trơ trẽn, không biết xấu hổ cướp vị hôn phu của người khác.

Vậy mà sau đó, Trần Giác lại quay sang yêu Khúc Thanh Việt say đắm. Hắn trách ngược lại Từ Vũ quá hẹp hòi, hiểu lầm Khúc Thanh Việt, thậm chí vì bảo vệ người nọ mà trở mặt thành thù với cậu.

Ngay cả việc nhà họ Từ phá sản, cũng có một phần "công lao" góp sức của Trần Giác trong đó.

Chỉ vì sự xuất hiện của Khúc Thanh Việt mà Từ Vũ mất đi cả vị hôn phu lẫn người bạn thân thiết nhất. Thử hỏi làm sao cậu có thể không hận cho được?

Cậu càng hận lại càng lún sâu vào thù hằn, cuối cùng gây ra họa lớn và phải trả giá bằng cả mạng sống.

Từ Vũ vừa cắt chanh, lòng vừa thắt lại vì cay đắng.

Giờ đây, cậu chắc chắn sẽ không còn yêu Hạng Viễn Hành một cách điên cuồng như trước nữa, nhưng cậu cảm thấy không đáng cho bản thân mình trong quá khứ.

Chỉ vì một người đàn ông mà khiến gia đình tan nát, bản thân lại dấn thân vào con đường phạm pháp. Từ Vũ mím chặt môi, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu.

Có lẽ thấy sắc mặt cậu quá kém, An Oánh và chủ tiệm đều khuyên cậu nên về nghỉ sớm. Ban đầu Từ Vũ không muốn, nhưng thấy trong tiệm cũng vắng khách, cậu đành thu dọn đồ đạc rồi xin về sớm trước mấy chục phút.

Trong ký túc xá lúc này không có ai. Từ Vũ cởi bỏ áo khoác ngoài và quần dài rồi mệt mỏi nằm vật xuống giường.

Cậu vốn không có quan hệ quá thân thiết với các bạn cùng phòng, sự vắng vẻ này lại vô tình trở thành cơ hội tốt để cậu giải tỏa cảm xúc.

Tiếng khóc nghẹn ngào dần vang lên trong tấm chăn dày. Từ Vũ nhớ lại tất cả những chuyện mình từng làm, cảm thấy bản thân khi đó giống như bị trúng bùa ngải vậy.

Tuy cậu từ nhỏ đã được nuông chiều cưng phụng, nhưng cũng chẳng phải hạng công tử bột ăn chơi trác táng.

Thế nhưng, cứ hễ đυ.ng đến những chuyện liên quan tới Hạng Viễn Hành là cậu lại trở nên cố chấp đến cực đoan, thậm chí còn có thể làm ra những hành vi vi phạm pháp luật, sẵn sàng tổn thương người khác.

Nghe thấy tiếng chìa khóa lạch cạch từ phía cửa phòng ký túc xá, Từ Vũ vội vàng lau khô nước mắt, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc của mình.

Căn phòng Từ Vũ đang ở là phòng dành cho bốn người. Ba người còn lại đều đã ở cùng nhau từ năm nhất, chỉ riêng cậu là mới dọn vào từ đầu năm thứ ba.

Gia tộc họ Từ vốn là hào môn đỉnh cấp tại thành phố A, thế nên khi tập đoàn Từ thị tuyên bố phá sản, tin tức này đã nằm chễm chệ trên hot search Weibo suốt ba ngày liền.

Bạn cùng phòng đều biết Từ Vũ là một vị thiếu gia sa cơ thất thế, bất đắc dĩ mới phải dọn về ký túc xá.

Tuy họ không buông lời mỉa mai, nhưng ngại vì tác phong trước đây của cậu ở trường nên cũng chẳng ai muốn đoái hoài gì tới cậu.

Dù sao thì những việc xấu xa mà cậu từng nhắm vào nam thần trường học - Khúc Thanh Việt đều đã bị Hạng Viễn Hành công khai toàn bộ. Tuy ở trường, Từ Vũ chưa đến mức là "chuột chạy qua đường", nhưng cũng chẳng ai muốn dây dưa vào.