Thế giới 2 - Chương 15: Được ảnh đế nâng đỡ trở thành nữ thần quốc dân

Đột nhiên, nàng bật dậy, bước nhanh về một hướng, tay làm động tác mở cửa.

Trên môi là nụ cười gượng gạo, mang chút bối rối và thất vọng khó giấu:

“Các ngươi đến như vậy sao?”

Nàng đối diện với khoảng không, nhưng người ta lại cảm thấy nàng đang nói chuyện với ai đó thực sự. Biểu cảm liên tục thay đổi — như thể đối phương vừa nói ra một tin sét đánh giữa trời quang.

Đôi mắt nàng trợn lớn, thân thể lảo đảo hai lần:

“Không… không phải… không phải…”

Nàng quay đầu, loạng choạng bước vào trong, như người mất hồn, gần như không đứng vững.

Từ Nguyên chống tay lên bàn, không chớp mắt nhìn nàng.

“Không thể nào là thật… các ngươi lừa ta… tất cả đều đang gạt ta… ta không tin!”

Nàng gào lên đầy đau đớn, nước mắt lã chã rơi xuống.

Cuối cùng ngã sụp xuống đất, tiếng khóc nghẹn ngào, kiềm nén mà uất ức, như thấm vào tận đáy tim người xem.

Giống như một người mất hết lý trí, mất đi niềm tin sống, đau đến mức không còn thiết gì nữa.

Không khí trong phòng tràn ngập nỗi xót xa.

Tổ giám khảo đều dõi theo nàng không chớp mắt, như bị cuốn vào câu chuyện. Cuối cùng vẫn là Từ Nguyên ho nhẹ hai tiếng, kéo tất cả trở về thực tại.

“Cảm ơn.”

Hứa Nhuế Nhi đứng dậy, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc.

“Ngươi diễn rất chân thật, cảm xúc khá tốt.”

Từ Nguyên đánh giá đúng trọng tâm. “Hơn nữa, ngươi rất gan dạ. Trong bộ phim này, vai nữ phụ quan trọng nhất chính là Lý Nhã – người phụ nữ duy nhất có mối quan hệ tình cảm với Trương Thụy. Phim này không có nữ chính, vậy mà ngươi lại chọn thử ngay vai diễn ấy. Vì sao?”

Hứa Nhuế Nhi im lặng một lúc rồi đáp:

“Vì ta thích. Ta cảm thấy mình có thể thể hiện tốt vai diễn này. Ta muốn thử. Ta rất ngưỡng mộ sự dũng cảm của Lý Nhã — nàng kiên cường, luôn âm thầm che chở và bao dung. Dù trải qua bao khó khăn, nàng vẫn chưa bao giờ mất đi hy vọng vào cuộc sống.”

Nàng là người phút cuối mới quyết định đổi vai thử. Vai phụ còn lại có phần dễ hơn một chút, nhưng phản ứng của Hứa Uyển ban nãy khiến nàng càng muốn dốc sức một lần, thử xem liệu mình có thể tiến gần hơn một chút tới thế giới của hắn.

“Vai diễn chính của bộ phim này được tuyển chọn vô cùng nghiêm ngặt,” Từ Nguyên tiếp lời. “Ngươi lại chưa có tác phẩm tiêu biểu nào. Nếu ta chọn ngươi, nghĩa là ta đang đánh cược.”

“Ta hy vọng đây sẽ trở thành tác phẩm tiêu biểu đầu tiên của ta.”

Hứa Nhuế Nhi không ngạo mạn, cũng không hèn mọn, bình tĩnh đứng đó trả lời.

Từ Nguyên nghiêng đầu nhìn về phía Quý Dương. Hắn đang cầm bút xoay nhẹ trong tay, bắt gặp ánh mắt Từ Nguyên thì gật đầu:

“Ta thấy rất ổn. Có tiềm năng phát triển.”

Vậy là… đồng ý hợp tác với cô gái nhỏ này rồi.

Từ Nguyên lại cúi xuống xem hồ sơ, im lặng vài giây rồi nở nụ cười:

“Vậy thì, hoan nghênh ngươi gia nhập đoàn phim của chúng ta.”

Quý Dương đề cử người, Từ Nguyên vốn không kỳ vọng nhiều, nhưng kết quả lại khiến hắn bất ngờ. Ăn nói khiêm tốn, diễn xuất lại không tệ — trong phạm vi năng lực cho phép, như vậy là đủ.