Đối với ta, năm nay là một năm đặc biệt — ta có thê tử, vừa làm phụ thân, trên vai có thêm nhiều trách nhiệm. Có rất nhiều lời đồn nhảm, nhưng chỉ cần thê tử ta tin ta, thế là đủ.
Việc ta không lên tiếng không phải vì yếu thế, mà là không muốn bị cuốn vào những tranh chấp vô nghĩa ấy.”
Lời hắn nói có sức thuyết phục mạnh mẽ, như thể chẳng buồn chấp nhặt với Quý Vĩ, cứ để mặc cho kẻ kia nhảy nhót.
So với Quý Vĩ, Quý Dương càng lộ rõ vẻ chín chắn, điềm đạm.
Phóng viên lập tức chen lấn đặt dồn dập câu hỏi:
— “Ngươi và Quý Vĩ từ trước đến nay thật sự không hề nói chuyện?”
— “Ngươi có biết hắn luôn nhắm vào ngươi không?”
— “Xin hỏi, đối với những chuyện lần này, ngươi có quan điểm gì?”
Quý Dương im lặng trong giây lát rồi trầm giọng nói:
“Hôm nay ta quả thật có điều muốn công bố.
Kể từ khi quay về Quý thị, ta cũng nắm giữ một phần cổ phần công ty. Nhưng hôm nay, ta quyết định từ bỏ toàn bộ cổ phần đó, đồng nghĩa với việc từ bỏ quyền thừa kế trong tương lai. Sau đó, ta sẽ rời khỏi Quý thị.”
Câu nói vừa dứt, cả khán phòng sững sờ.
Đây không chỉ là từ bỏ một khoản tài sản kếch xù, mà còn là chấm dứt tất cả quyền lợi gắn bó với Quý thị — trong khi ai cũng biết những gì Quý Dương cống hiến cho công ty suốt bao năm qua là nhiều đến mức nào.
Hành động này, không phải người bình thường nào cũng có thể làm được.
— “Xin hỏi nguyên nhân nào khiến ngươi đưa ra quyết định như vậy?”
— “Có liên quan đến chuyện Quý Vĩ tính kế ngươi không?”
— “Phiền ngươi giải thích rõ hơn!”
...
Phóng viên như ngửi thấy mùi tin sốt dẻo, chen lấn dồn dập, micro tua tủa vươn về phía trước, câu hỏi dồn dập như pháo nổ liên hồi.
Quý Dương chỉ lắc đầu khẽ:
“Ta không muốn giải thích quá nhiều.
Suốt những năm qua, với Quý thị, ta không thẹn với lương tâm.
Giờ ta cũng có trách nhiệm riêng của mình, có người ta cần bảo vệ.
Cho nên… xin lỗi.”
Quý Dương cúi mình thi lễ một cái, dưới sự hộ tống của bảo tiêu, rời khỏi tràng cảnh.
Tin tức vừa lan ra, cả nhà họ Quý lập tức hoảng loạn, cổ đông và giới đầu tư nhỏ cũng bấn loạn không yên. Địa vị của Quý Dương ở Quý thị xưa nay vốn không tầm thường, mấy năm qua, hắn đã gây dựng được thanh danh vững chắc, chẳng khác nào “cây cột chống trời”. Một khi hắn rời đi, lòng người át sẽ tan rã.
Cổ phiếu Quý thị lại rớt thảm hại.
Trên mạng, những kẻ hả hê trước tai họa của người khác lại được dịp ùa vào.
— “Quý Dương cứ mãi bị hãm hại, đến bánh bao còn biết tức giận đấy? Bị ép từ bỏ cổ phần lẫn quyền thừa kế, đúng là nhà họ Quý có bản lĩnh thật.”
— “Nghe giọng điệu kia, hình như vẫn còn chút che chở cho Trịnh Giai Nguyệt. Xem ra vị đại tiểu thư này cũng chẳng dễ đối phó gì.”
— “Quý Dương thật ra là người có khí phách, chỉ tiếc người nhà họ Quý quá ngu muội.”
— “Bản thân đã có năng lực, thì khối tài sản đó có bỏ cũng chẳng sao. Miễn là giữ được mạng, kẻo đến lúc không biết vì đâu mà mất mạng.”