Thế giới 1 - Chương 18: Thanh Mai Trúc Mã Là Thiên Kim Nhà Giàu

Thiếu nữ vừa dứt cuộc điện thoại, thì một chuyện bất ngờ lập tức xảy ra, căng thẳng đến mức khiến tất cả đều chết lặng, không thốt nên lời.

Lưu phu nhân vội vã chạy đến chỗ Doãn Dung, ôm chầm lấy đứa trẻ, vành mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào run rẩy vì xúc động: “Đây là con của Cường Cường chúng ta… là con của hắn thật mà…”

Người bà gọi là Cường Cường, chính là Lưu Nghĩa Cường – con trai độc nhất của nhà họ Lưu.

Hơn nửa năm trước, hắn gặp tai nạn giao thông sau khi uống rượu. Kết quả là nửa người tê liệt, lại mất luôn khả năng sinh con. Ban đầu, ai cũng nghĩ nhà họ Lưu rồi sẽ không còn người nối dõi. Nghe nói Lưu lão gia thậm chí còn nuôi thêm vài tình nhân, mong vớt vát chút hy vọng. Lưu phu nhân tuy không cam lòng nhưng cũng chẳng làm được gì.

“Không phải!” Ninh Văn sững người, theo phản xạ bước tới định giành lại đứa bé: “Đây không phải con các người, đây là Quý Dương!”

Đúng lúc ấy, thiếu nữ bật loa ngoài, giọng nói trong điện thoại vang lên rõ ràng: “Hôm đó, con mới vào phòng nghỉ chưa được bao lâu thì có một người phụ nữ lén lút vào, còn trèo hẳn lên giường con. Con chắc chắn đó là phòng 205. Mẹ à, đó chính là cháu trai của mẹ!”

Cả nhà họ Lưu vốn đã chấp nhận sự thật rằng Lưu Nghĩa Cường không thể có con, nay lại bất ngờ xuất hiện một “đứa cháu”, chẳng khác nào phúc lộc từ trên trời rơi xuống.

Hai chữ “trèo giường” khiến ai nghe thấy cũng giật mình suy nghĩ.

Ninh Văn biết cô gái đó là Trịnh Giai Nguyệt – bạn học cũ, vậy mà giờ lại mặt dày tới mức nhận đứa trẻ là con của Quý Dương, lại còn theo kiểu “trèo giường”. Nghe qua cũng đủ thấy ả đàn bà kia lẳиɠ ɭơ đến mức nào, đúng là không biết xấu hổ.

Mà loại người như thế, mặt dày đến nỗi tường cũng phải chào thua, đạn bắn còn chưa chắc xuyên nổi.

“Chính là con cháu nhà họ Lưu chúng ta!” Lưu phu nhân siết chặt đứa bé trong tay, không chịu buông. Một đứa cháu vất vả lắm mới có được, bà còn quan tâm gì đến thể diện? Với bà, cái đó chẳng đáng để bận tâm.

Đứa trẻ này, nhất định phải mang về nhà họ Lưu!

“Không phải con của Quý Dương sao? Sao lại thành ra thế này?” Quý phu nhân buột miệng hỏi.

Nghe vậy, mọi người đều thoáng dao động, trong lòng mỗi người đều đang toan tính điều gì đó.

Chẳng lẽ bà ấy lại mong con trai mình bị mang tiếng xấu? Nhìn sắc mặt Doãn Dung tái nhợt, giống như vừa nuốt phải vị đắng của thất bại và cay đắng.

Chẳng phải vẫn nói trẻ con là vô tội sao?

Vậy mà đến con riêng của Quý Dương, nàng cũng chẳng buông tha, lại còn đứng trên lập trường đạo đức để phán xét người khác.

Thật đúng là chẳng biết ngượng là gì!

“Có nhầm lẫn gì không?” Quý Vĩ bước ra, gượng gạo cười vài tiếng.

“Nghe đại ca nói như tiếc nuối vì đứa bé không phải con của A Dương? Nếu vậy thì để hắn nhận luôn đi?” Giọng Trịnh Giai Nguyệt lạnh lẽo: “Chưa rõ trắng đen, chưa có bằng chứng, đã vội quy tội cho người ta. Như vậy mà gọi là công bằng sao?”