Chương 34: Con nhà người ta

Nhân viên nhiệt tình giới thiệu.

Mạch Nha liếc nhìn, khoé miệng hơi nhúc nhích, rõ ràng là thứ cô ấy rất thích, nhưng lại chẳng có chút hứng thú nào.

Mạch Nha vẫn còn nghĩ đến chuyện mẹ và em gái nói về trường học, thấy mọi thứ đều phiền hết sức.

Ngoài cửa sổ lại bắt đầu mưa, chẳng mấy chốc cửa kính đã lấm tấm nước.

Mạch Nha đi đi lại lại trong cửa hàng mấy vòng mà không tập trung nổi, giống như tất cả sản phẩm chỉ lướt qua mắt, chẳng đọng lại trong đầu chút nào.

“Hay là xem mẫu đeo tay này thử nhé? Đây là mẫu năm nay được các bạn gái yêu thích nhất.” Nhân viên cửa hàng nói.

Mạch Nha không đáp.

Mẹ Mạch đứng chờ nãy giờ, rốt cuộc cũng không nhịn được, giục: “Con chọn nhanh đi, em con đang đứng ngoài cửa kìa.”

Câu đó rốt cuộc cũng khiến Mạch Nha ngẩng đầu, liếc ra cửa một cái, rồi mới nghiêng người áp sát tủ kính: “Cái này bao nhiêu tiền?”

“28.800 tinh tệ.” Nhân viên đáp.

“Mẫu này có chức năng chiếu 3D không?” Mạch Nha hỏi, ánh mắt lại lướt ra phía ngoài.

Mạch Tuệ đang đứng ngoan ngoãn cạnh lan can. Ngay sát bên là một cột cảm ứng 3D, khi phát hiện có người đứng gần, bên trong lập tức hiện ra một robot tiếp tân lặp lại: “Xin chào, tôi có thể giúp gì cho bạn không?”

Robot cao khoảng 1m6. Mà Mạch Tuệ còn chưa cao bằng nó.

Dáng người nhỏ xíu của cô càng làm túi đồ trên tay trông to lộ rõ, hình như lại mua rất nhiều trái cây.

Mạch Nha không nhịn được, quay đầu hỏi: “Mạch Tuệ lấy đâu ra tiền?”

“Còn hỏi nữa.” Mẹ Mạch lườm yêu: “Em con vừa về hôm trước đã lập tức ra ngoài xin làm thêm hè rồi. Không giống như con, chỉ biết tiêu tiền, chẳng thấy kiếm gì cả…”

Không nhắc thì thôi, nhắc đến thì thao thao bất tuyệt: “Con ấy à, là ông trời phái đến để trừng phạt bố mẹ đấy! Sao con không học tập em một chút…”

Người trung niên thường có bệnh nói nhiều, còn thanh thiếu niên thì lại hay có cái tôi cao vυ"t. Mạch Nha vốn đã không có tinh thần, bị nói qua nói lại lại càng thêm bực mình: “Được rồi được rồi, đừng niệm nữa! Không mua! Không mua nữa là được chứ gì!”

Mạch Nha phẩy tay quay lưng bỏ đi. Chỉ để lại nhân viên vừa định lấy mẫu mô hình ra thử và mẹ Mạch đứng đó nhìn nhau cạn lời.

Mạch Tuệ đứng ngoài chờ gần mười phút mới thấy chị gái và mẹ bước ra, nhưng cả hai đều không vui vẻ gì.

Mạch Nha mặt nặng như chì. Mẹ Mạch thì vừa giận vừa bất lực.

Mạch Tuệ đoán lại cãi nhau rồi, nhưng không hỏi, chỉ nhẹ giọng: “Có mua được không?”

“Mua cái gì mà mua.” Mạch Nha làu bàu: “Không mua nữa, về!”

Trên đường về, ba người không ai nói một câu, không khí lại quay về điểm đóng băng như mấy ngày trước.

Về tới nhà, Mạch Nha lập tức trốn vào phòng, đến bố gọi cũng không đáp.

“Lại chuyện gì nữa đây?” Bố Mạch dở khóc dở cười.

Mẹ Mạch bước vào trễ hơn nửa phút, nghe tiếng liền thở dài, kể lại mọi chuyện.

Mãi lúc này, Mạch Tuệ mới hiểu ra mọi việc. Không liên quan gì đến cô, nhưng vẫn bị dính đạn.

Bố Mạch liếc mẹ Mạch một cái: “Bà cũng thiệt tình, biết rõ tâm trạng con bé không tốt, còn không chịu kiềm chế lời nói. Hôm họp phụ huynh cô giáo chủ nhiệm còn nhắc rồi đấy thôi, đừng cứ suốt ngày đem con nhà người ta ra so sánh. Ở tuổi này, con nít đang phản kháng mạnh nhất…”

Ông lắc đầu liên tục.

Mạch Tuệ cất trái cây vào chỗ, không nói gì.

Bố cô thấy vậy cũng không để tâm, chỉ chỉ đầu mình: “Đến lúc nên im thì im, gọi là EQ đấy.”