Chương 29: Tên lưu manh

“Lần trước, vụ việc ở trường thi số bảy, cậu có xem tin tức không?”

“Không.” Úy Chiếu không cần nghĩ, lập tức phủ nhận.

Cậu ta quay mặt đi, mắt lại chìm vào bóng râm dưới vành mũ, trông như thể chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa.

“Nhưng tớ có nghe nói, có người sán lại anh tớ, ôm ôm ấp ấp, sờ soạng đủ kiểu.”

Giọng cậu ta trở nên khô khốc.

Mạch Tuệ: …

Cô thấy câu này quá lắm rồi. “Ôm” là đôi bên cùng tình thế, hơn nữa căn bản chẳng có chuyện “sờ soạng”, đúng là bôi nhọ người ta.

Úy Chiếu cũng thấy quá lắm, danh tiết Omega rất quan trọng! Huống chi…

Suy nghĩ của cậu ta trôi dần đi xa.

Cậu ta phân hoá sớm hơn Lý Tự một năm.

Hồi đó, Lý Tự trông thấy cậu ta bị ép học mấy lớp như định hình tác phong, nấu ăn, cắm hoa, còn phải nghe những bài giáo huấn về việc giữ mình trong sạch, thì chỉ biết đứng bên ban công cười hả hê.

Bố họ quay sang hỏi: “Tiểu Tự có muốn học cùng không?”

Lý Tự khựng lại.

Bố cậu mỉm cười: “Lỡ con phân hoá thành Omega thì sao?”

Lý Tự bị chọc cười: “Bố nhìn con có chỗ nào giống Omega không?”

Đúng là không giống thật.

Cậu có vóc dáng cao, cơ bắp rõ ràng, khí chất hung hăng.

Hồi cấp hai, vài Alpha gây rối với Úy Chiếu đã bị cậu chặn trong ngõ đánh cho máu me đầy mặt, khóc lóc xin tha.

Chỉ cần Lý Tự đứng đó, mặc bộ đồng phục rộng rãi của trường, dáng người gầy mà cứng cáp, không cần làm gì cũng đã tỏa ra khí thế khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Nhưng rồi Lý Tự không cười nổi nữa.

Vì cậu thật sự phân hoá thành Omega.

Rõ ràng có tất cả đặc trưng của một Alpha, vậy mà kết quả lại là Omega.

Cậu rất ghét cơ thể Omega của mình.

Cái kiểu mềm yếu dễ tổn thương, phụ thuộc vào người khác, khao khát được xoa dịu kết hợp, khiến cậu thấy cực kỳ khó chịu, cho nên Lý Tự kháng cự mọi thứ thuộc về Omega.

Không dùng thuốc ức chế, cũng chẳng khai thác khả năng.

Khi Omega khác phải âm thầm tự xử lý mỗi đợt sóng kỳ, cậu thì chẳng thèm để ý, cứ thế mà chịu đựng.

Không nghi ngờ gì, một cơ thể còn nguyên sơ chưa phát triển như vậy sẽ nhạy cảm gấp mấy lần người bình thường.

Úy Chiếu mím môi.

Vậy mà có người lại ôm ôm ấp ấp anh cậu ta, còn “sờ soạng” ...

Với tư cách là một Omega, cậu ta rất dễ đặt bản thân vào hoàn cảnh đó, chỉ cần tưởng tượng thôi đã muốn xấu hổ chết đi được.

Cậu ta siết chặt nắm tay, giọng mềm nhưng đầy kiên quyết.

“Nếu tớ mà biết cái tên lưu manh đó là ai, nhất định phải dạy cho hắn một trận!”

Người vừa bị gọi là lưu manh – Mạch Tuệ: …

Cô hoàn toàn không phải lưu manh đâu!

*

Sau khi được Úy Chiếu cài lại hệ thống, quang não của Mạch Tuệ trở nên khá lạ lẫm.

Trước đây chức năng quang não của cô cực kỳ cơ bản, chỉ có liên lạc và truy cập mạng. Giờ thì không chỉ giao diện trông đậm chất công nghệ, mà còn có thêm hàng loạt chức năng mới mẻ.

Ví dụ như cảm ứng tự động, chỉ cần cô giơ cổ tay lên, giao diện ba chiều sẽ tự động bật ra.

Còn có hỗ trợ ngắm bắn, dò tìm sinh mệnh, phân tích giám sát v.v…

Úy Chiếu có phần tiếc nuối nói với cô, đáng tiếc là cô chưa lắp chi giả và khung xương ngoài, nếu không cậu ta có thể giúp cài thêm cả mắt nhìn xuyên, hay sốc điện tự động chẳng hạn.

Mạch Tuệ vội từ chối lịch sự.

Cô không hề có hứng thú biến mình thành một người máy lập dị kiểu cyberpunk.