Cô chẳng muốn chọn cái nào cả.
Không biết vì sao, lúc đó trong đầu cô lại hiện lên một dáng hình ẩn giấu dưới lớp áo khoác rộng rãi, còn non nớt và mảnh mai, nhưng tuyệt đối không yếu đuối.
Không cường tráng như A, cũng không mềm mại như O.
Đường nét cơ thể vừa vặn.
Cô đã từng chạm qua vùng bụng và l*иg ngực ấy, cả hai đều có chút cứng rắn, nhưng eo lại rất thon. Trong giấc mơ, nơi khác trên người cậu ấy khi hứng chịu sự tấn công của cô cũng rất mềm.
Ánh mắt của Mạch Tuệ dừng lại trên gáy của thiếu niên.
Xương cổ hơi nhô lên, làn da trắng nõn, xinh đẹp.
Có vẻ rất thích hợp để cắn một cái.
Cô không kìm chế được bước lên thêm một bước, cảm thấy nơi đó đang mê hoặc mình.
Đang thất thần, bỗng dưng phía sau truyền đến tiếng trò chuyện.
"Ở đây có mùi gì thơm thế nhỉ?"
"Ngươi cũng ngửi thấy à? Mùi dễ thương ghê."
"Không lẽ là..."
Giọng nói có phần tục tĩu, kèm theo tiếng bước chân đang tiến lại gần.
Mạch Tuệ bỗng giật mình, hoàn hồn lại, trước khi Lý Tự kịp ngẩng đầu lên, cô nhanh chóng lui ra ngoài cửa.
Nhịp tim vẫn còn đập dồn dập.
Còn mãnh liệt hơn cả khi nhìn thấy con quái thú cấp B trong kỳ thi.
Mấy người đàn ông đã đi đến sau lưng cô.
"Cô bé, sao lại đứng một mình ở đây?"
Một bàn tay không có ý tốt chộp lấy vai cô.
Mạch Tuệ nghĩ: Lý Tự là A nhỉ. Ngày hôm đó trên đấu trường, cậu ta chém gϊếŧ quái thú với dáng vẻ cuồng bạo và phóng khoáng, còn A hơn bất kỳ Alpha nào ở đấu trường ngầm này.
Cô thuận tay tóm lấy cánh tay định vỗ lên người mình, mượn lực, lật vai quật mạnh hắn xuống đất.
"Bịch."
Bụi bặm tung bay.
Kẻ đó lập tức bất tỉnh.
"Mày! Con khốn này, muốn ăn đòn hả?" Tên thứ hai gào lên.
Mạch Tuệ nghĩ: Lý Tự hiện giờ thế nào rồi? Là kỳ mẫn cảm của A sao? Đau đớn đến thế à?
Cô tung một cú đấm vào mặt gã đàn ông, không đợi đối phương phản ứng, đã nhảy lên lưng hắn, siết chặt cổ.
"Bịch."
Tên thứ hai đổ gục.
"Mày, mày, mày bị gì vậy? Tao, tao, tao gọi người tới!" Tên thứ ba mắt đỏ ngầu.
Mạch Tuệ nghĩ: Sao mình lại ngửi được mùi của cậu ấy? Mình sắp phân hóa thành O rồi sao? Không muốn đâu.
Cô ấn đầu gã vào tường, đập mạnh một cái.
"Bịch."
Tên thứ ba cũng ngã xuống.
Mạch Tuệ nghĩ: Nói mới nhớ, hình như mình mạnh hơn thì phải?
Cô nhìn hành lang hỗn loạn, ba người đàn ông trưởng thành nằm bất tỉnh dưới đất, chớp mắt vài cái, yếu ớt, bối rối, rồi lại bất lực.