Trác Linh nhìn chằm chằm thiếu niên, khẽ hít một hơi.
Gương mặt đối phương quá thanh tú, hàng mi dài, khóe mắt hơi rủ xuống, trông như một chú cún con. Chỉ là hơi nhút nhát một chút, mới nói vài câu mà gò má đã ửng đỏ.
Trác Linh suýt nữa định nói không cần trả tiền.
Đáng tiếc, suy nghĩ của cô ấy không thể thay thế suy nghĩ của Mạch Tuệ, cảnh sắc trong mắt cô ấy cũng không thể truyền vào đầu Mạch Tuệ.
Trong mắt Mạch Tuệ, thiếu niên đội mũ lưỡi trai trước mặt chẳng khác nào một xấp tiền biết đi.
Cô đưa tay ra.
Không ngờ tìm kiếm khắp nơi không thấy, lại vô tình bắt được mối làm ăn ở đây. Mất cả buổi chiều không tìm được công việc phù hợp, vậy mà lại “vô tình cắm liễu liễu xanh um.”
Đôi mắt Mạch Tuệ sáng rỡ, bàn tay cô nhỏ nhắn như chính vóc dáng của mình.
Thiếu niên chưa hiểu ý cô, còn định giải thích.
“Tôi có một chiến binh rất muốn gặp, nên…”
Mạch Tuệ dứt khoát nắm lấy tay cậu ta, coi như giao dịch thành công.
“Được. Ván này đặt vào người mặc áo vàng.”
Thiếu niên mừng rỡ, lập tức xuống tiền.
Trác Linh thầm cảm thán người bạn này của mình đúng là không gần gũi nam sắc, như là Liễu Hạ Huệ*.
(*) Liễu Hạ Huệ: Nhân vật nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc, được ca ngợi vì đức hạnh và lòng chính trực, dù ở cùng phụ nữ đẹp nhưng vẫn giữ mình trong sạch. Cô ấy ghé sát tai Mạch Tuệ, nói nhỏ: “Người này cũng muốn gặp át chủ bài hả ta? Nhưng cậu ta là O đấy.”
Nói rồi, cô ấy tung ra một câu hỏi hóc búa chẳng khác gì “mẹ và người yêu cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai.”
“Tuệ Tuệ, nếu cậu là A, cậu thích một thiếu nữ B như mình, vừa đáng thương vừa xinh đẹp, hay thích một nam O có thân thể mềm mại như cậu ta?”
Mạch Tuệ sững người.
Thế giới này phân chia giới tính. Ngoài nam và nữ - giới tính thứ nhất, còn có Alpha, Beta, Omega - giới tính thứ hai.
Trong đó, A mạnh nhất, cả trí lực lẫn thể chất đều vượt trội hơn người, nắm giữ vị trí chủ đạo trong xã hội.
B phổ biến nhất, năng lực trung bình, chiếm 90% dân số.
O yếu nhất, thể chất đặc biệt khiến họ khó có thể đảm nhiệm công việc nào - ngoại trừ sinh sản và một số lĩnh vực khác.
Mạch Tuệ cảm thấy rất khó chọn, thực ra cô chẳng muốn chọn cái nào cả.
May mà Trác Linh chỉ bĩu môi rồi tự động chuyển chủ đề.
“Nói đi cũng phải nói lại, cậu ta là O mà dám ở đây một mình, đúng là không sợ chết.”