Chương 13

Bối Song không còn thời gian thong thả nghĩ xem làm sao để dọa người, cô lập tức vung tay. Tức thì, giữa hang nước ẩn sau màn thác, từng hình nhân giấy thường thấy trong lễ tang âm thầm hiện lên.

Mặt giấy trắng phau, má đỏ môi son, mắt tròn mày liễu, gương mặt phẳng lì vô hồn. Từng hình nhân với nụ cười đông cứng đứng lên lặng lẽ từ góc tối trong hang, từ từ tụ lại quanh cô.

Cùng lúc ấy, thông báo từ hệ thống trong đầu cũng dồn dập như đòi mạng:

[Kiểm định viên Ngải Bác đánh giá độ khó: -10 điểm.]

[Kiểm định viên Ngải Bác đánh giá Boss: không xuất hiện: - 9 điểm.]

[Kiểm định viên đã hoàn tất kiểm tra, chuẩn bị rời khỏi phó bản.]

Một tấm khăn voan đỏ cùng bộ váy cưới theo phong cách cổ xưa bỗng phủ trùm lên người Bối Song, che kín cả người cô trong một màu đỏ thẫm như máu.

Dưới lớp váy đỏ, cô lại vung tay lần nữa, lũ hình nhân quanh cô bắt đầu lay động, bước từng bước loạng choạng, khuôn mặt cười giả tạo dập dờn trong bóng tối.

Không thể để người chơi thử nghiệm này cứ thế mà đi được!

...

Ngải Bác đã lâu không gặp phó bản nào nhàn hạ đến thế. Lần kiểm tra này nhẹ nhàng đến mức khiến hắn nảy lòng thương hại, nên khi đến mục "đánh giá Boss", dù không thấy bóng Boss đâu, theo lý thì phải trừ 10 điểm, nhưng hắn chỉ ghi trừ 9. Gọi là cho một điểm "thông cảm" vậy.

Hắn nhủ bụng: cái Boss đáng thương kia bị mình chấm điểm thấp thế này, chắc là sắp bị hệ thống xóa sổ đến nơi.

Lần sau chắc không có duyên gặp được con Boss nào hào phóng tặng điểm như này đâu nhỉ, tiếc ghê.

“Xong việc rồi. Đúng là một màn kiểm tra vừa nhanh vừa nhàn.” Ngải Bác thở phào khoan khoái.

Vừa hoàn tất điểm số cuối cùng, hắn toan nhấc chân định rời đi. Ai ngờ vừa chạm nút dịch chuyển, từ dưới lòng đất bỗng vươn ra một bàn tay, túm chặt lấy mắt cá chân hắn.

“Rắc.”

Ngải Bác khựng người tại chỗ, cúi đầu nhìn xuống, thì thấy bàn tay đang túm lấy chân mình lại là một... cánh tay bằng giấy.

Cuối cùng Boss cũng chịu xuất hiện rồi sao?

Ngải Bác cạn lời, người ta sắp đi tới nơi rồi mới ló mặt ra thì làm được cóc khô gì? Chẳng lẽ bắt hắn chấm điểm lại từ đầu? Có thấy mất công không hả!

Thậm chí hắn còn nghi Boss này có vấn đề về cơ chế, phải đợi người chơi rời khỏi phó bản mới chịu kích hoạt chắc? Nếu đúng vậy thì cũng chẳng trách vừa nãy im ỉm chẳng động tĩnh gì.

Bấy giờ, sương trắng từ bốn phía dâng lên cuồn cuộn, khí lạnh lùa sau gáy khiến Ngải Bác rùng mình. Khung cảnh khí thế ra trò, chứng tỏ Boss quả thực sắp ra mặt đấy. Nhưng hắn đã ấn nút dịch chuyển về thành, một khi quá trình dịch chuyển đã bắt đầu, nếu không chủ động tự hủy thì hệ thống sẽ không dừng lại.

Dĩ nhiên hắn chẳng đời nào tự hủy.

Nhiệm vụ đã hoàn thành, hắn chẳng buồn phí thêm thời gian. Thay vì lề mề ở đây, chẳng bằng đi xét duyệt thêm vài Boss mới kiếm thêm chút thù lao.

Người làm kiểm định game như hắn chưa chắc đã yêu thích game, nhiều khi chỉ muốn kiếm đồng ra đồng vào.

“Cánh tay giấy à? Cũng sáng tạo đấy.” Thấy cổ chân mình vẫn bị bàn tay vươn ra từ dưới đất nắm chặt, Ngải Bác tiện chân đá một cái, cách tay giấy rách toạc rồi văng ra: “Nhưng mà có tác dụng đâu?”