Thế giới 1 - Chương 16: Những năm tôi gả vào hào môn (16)

Hai người gọi một thùng bia Thanh Ti, tổng cộng chín chai.

Tô Hàng trông rất hào sảng, bật nắp chai rồi một hơi uống cạn cả chai.

So với hắn, Tống Tinh uống rất chậm, chẳng chút vội vàng.

030 vốn không thích mùi bia, nên Tống Tinh rót bia vào cốc giấy, uống vài ngụm rồi lại ăn thêm xiên thịt để dỗ dành hệ thống.

May mà 030 rất hài lòng với hương vị thịt ba chỉ nướng, nên cũng không làm ầm ĩ gì.

Người ta vẫn nói tình bạn giữa đàn ông thường được xây dựng trên bàn rượu.

Tô Hàng uống rượu là mặt lập tức đỏ lên, chẳng bao lâu sau, vệt đỏ đã lan từ cổ lên má.

Khóe mắt hắn thêm chút đỏ ửng quyến rũ, miệng cũng bắt đầu nói nhiều hơn.

Phần lớn câu chuyện đều là hắn than phiền rằng thời buổi này làm nghề xá© ŧᏂịŧ đúng là chẳng dễ dàng chút nào, khách hàng thì sở thích kỳ quái, lại thường xuyên gặp phải những kẻ dị hợm.

Hắn còn nói mình ghét nhất là tiếp mấy tên thiếu gia nhà giàu sắt thép, chỉ một lần thôi mà cả tuần sau coi như phế.

Tống Tinh chỉ lặng lẽ ngồi nghe, không xen vào câu chuyện của hắn.

Tô Hàng lải nhải cả buổi, toàn chuyện không hay, rồi qua màn đêm, hắn nhìn sang gương mặt nghiêng của Tống Tinh.

Khuôn mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống của thiếu niên dưới ánh lửa than hồng chiếu rọi, đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.

Bất chợt, một chút tự tôn vô cớ trỗi dậy trong lòng, cổ họng Tô Hàng chuyển động, rồi buột miệng nói.

“Đừng tưởng nghề của tôi không thể lộ ra ánh sáng như vậy, chứ ở Giang Thành này, thật sự chẳng có nhân vật lớn nào mà tôi không biết đâu.”

Lời nói ấy như thể hắn đang cố gắng chống đỡ cho thể diện của mình, hắn ngồi thẳng lưng, tiếp tục.

“Đám công tử ăn chơi, có tiền lại nhàn rỗi thì không tính. Nói đến những người có thế lực, như Triệu tổng của Bạch Khiết Nhật Hóa, Vương đổng của Hoa Phú Điền Sản ở Tây thành, còn có Tống nhị gia của tập đoàn Tống thị, đều là khách quen của chúng tôi đó.”

Tống Tinh nghe thấy quen tai, lặp lại: “Tống nhị gia?”

030 lập tức nói với Tống Tinh: [Chính là chú út của mục tiêu nhiệm vụ đó, ông ta là người giám hộ trước khi hắn đủ mười tám tuổi. Aiya, Tinh Tinh, ăn thêm miếng thịt đi, sắp cháy rồi.]

Tống Tinh đáp: “Tôi ăn no rồi.”

030: [...] Nhưng mà tôi chưa no!

Bên kia, Tô Hàng uống nhiều, giọng cũng đã có chút mơ hồ không rõ.

Hắn mắt lé nhìn Tống Tinh, nhận ra y có chút quan tâm đặc biệt đến lão nhị của Tống gia, liền nghiêng đầu, nheo mắt cười.

“Có phải cậu cảm thấy rất bất ngờ đúng không? Đừng tưởng người này vẻ ngoài đứng đắn, ngày ngày xuất hiện ở các buổi từ thiện công ích. Thực tế nhé... Ngoài việc không chơi đàn ông ra, thì lão già này, trong Bản Sắc, chẳng có ai phúng túng hơn ông ta.”

Bản Sắc chính là nơi Tô Hàng làm việc, một trong những câu lạc bộ giải trí lớn nhất Giang Thành.

Trong hội sở này, chế độ phân cấp vô cùng khắt khe.

Tô Hàng lăn lộn nhiều năm, cũng chỉ miễn cưỡng đứng ở tầng trung.

Khi còn trẻ, hắn vô cùng bướng bỉnh, tham vọng cao, nhưng chính vì vậy mà bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để phát triển trong nghề.

Đến khi hắn chấp nhận số phận, quyết tâm leo lên cao hơn thì mới nhận ra tuổi của hắn đã không còn phù hợp, ngoài kinh nghiệm hơn người mới vào thì chẳng còn chút lợi thế nào.

Hắn cũng từng nghĩ đến việc thoát ra, sống một cuộc đời tự do thoải mái, nhưng cuối cùng, hắn lại phát hiện điều đó thật sự quá khó, gần như là điều thể.

Một khi đã đi sai đường, thì chẳng bao giờ tìm lại được lối cũ để quay đầu được nữa.

Những lời này, Tô Hàng chưa từng nói với ai.

Trước mặt Tống Tinh, hắn chỉ khoe khoang mình từng tiếp xúc với bao nhiêu nhân vật lớn, rồi người ta đã nài nỉ xin số điện thoại của hắn ra sao.

Ngay sau đó, hắn nhận được một cuộc gọi từ quản lý.

Không chỉ vì vụ làm ăn hôm nay bị hỏng, mà quan trọng hơn là, hắn đã chọc giận đối phương, khiến người ta trực tiếp khiếu nại lên tận trụ sở chính.

Quản lý phụ trách Tô Hàng vốn đã bị hắn làm cho tức đến đen mặt.

Đúng lúc nửa đêm hội sở lại có một nhóm khách mới đến, vừa khó chiều vừa không thể đắc tội.

Quản lý liền nghĩ ngay đến Tô Hàng, quyết tâm phải trị cái tính kiêu ngạo thỉnh thoảng lại trồi lên này của hắn một trận.

Tô Hàng hoàn toàn không ngờ lần này quản lý lại gài mình một vố lớn.

Trong điện thoại, hắn chỉ lười nhác đáp một câu tôi qua ngay rồi cúp máy.

Tiền ăn bữa nay, Tống Tinh đã thanh toán trước.

Tô Hàng không nói gì, đứng dậy uể oải vươn vai, chào tạm biệt Tống Tinh, sau đó vẫy tay rồi đi về phía Bản Sắc.

Chiếc bánh kem kia, cuối cùng vẫn bị bỏ lại.

030 nói: [Hắn thật sự là một người tốt.]

Tống Tinh chỉ bất đắc dĩ giật nhẹ khóa môi.

Lúc này, đã hơn hai mươi tiếng kể từ khi mục tiêu nhiệm vụ bị chia tay.

Tống Tinh vẫn nhớ trước khi đi ngủ phải kiểm tra lại chỉ số cô độc của đối phương.

Sau khi rời quán nướng, y liền nói với 030.

“Hệ thống, kiểm tra giúp tôi xem bây giờ chỉ số cô độc của Tống tiên sinh là bao nhiêu?”

Tâm trạng của 030 tốt, rất phối hợp mà hiện ra một con số.

50.

So với tối qua, lại giảm thêm năm điểm.

Tống Tinh không hề ngạc nhiên trước mức giảm này, nhưng 030 thì lại cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

[Tinh Tinh, cậu là người duy nhất không cần chiến lược mà vẫn có thể khiến điểm số giảm xuống như vậy mà tôi thấy đấy!]

Tống Tinh cũng thấy vui.

Nhưng lúc này, Tô Hàng, người vừa bị quản lý gọi về Bản Sắc lại chẳng thể nào vui nổi.

Hắn trốn trong nhà vệ sinh, đầu choáng váng, toàn thân nóng rực, rõ ràng đã bị bỏ thuốc, đôi chân gần như không còn sức để bước đi.

Cố gắng chịu đựng không ngã xuống, Tô Hàng khó nhọc móc điện thoại ra, chẳng kịp suy nghĩ đã bấm ngay số vừa lưu tối nay.

Chuông reo ba tiếng, cuộc gọi được kết nối, bên kia vang lên giọng thiếu niên bình thản, lễ phép.

“Xin chào.”

Tô Hàng khàn khàn nói: “Tôi... Không ổn.”

Hắn ôm đầu, khó chịu đến mức răng va vào nhau lập cập.

“Tiểu Lộ, đến cứu tôi đi... Cậu đến cứu tôi đi.”

Ở phòng vệ sinh bên cạnh, Tống Văn Luật vừa rửa tay xong thì nghe thấy tiếng rên mơ hồ vọng ra.

Hắn lờ mờ nghe thấy một cái tên quen thuộc, cảm thấy có chút ấn tượng, liền nhìn về phía cánh cửa nhà vệ sinh đang đóng chặt kia kỹ hơn.