Thế giới 1 - Chương 15: Những năm tôi gả vào hào môn (15)

Sắc mặt hắn ta thoáng xanh rồi lại trắng, trợn mắt túm lấy cổ áo sơ mi của Tô Hàng, giơ tay định tát thẳng vào mặt hắn.

Tống Tinh bưng chậu quần áo, bước lên một bước.

Tô Hàng đưa mắt nhìn về phía Tống Tinh, khóe mắt hơi nhướng lên, khẽ chớp một cái khóe môi cong lên một độ cong nhẹ, khó nhận ra.

Trước khi bàn tay của người đàn ông kia kịp vung xuống, hắn đã nhanh chóng gạt ra, sau đó dứt khoát né sang một bên.

Đối phương không ngờ Tô Hàng sẽ phản kháng, thân thể theo quán tính lao thẳng về phía cửa, không nói đến bàn tay và mặt đập thẳng vào cửa, mũi cũng bật ra một dòng máu.

“Đờ mờ, con đĩ thối!”

Hắn ta chửi rủa, vội móc trong túi áo vest ra một chiếc khăn tay để bịt mũi.

Vừa mở miệng, máu trong mũi tràn xuống cổ họng, theo nước bọt phun ra một ngụm máu đỏ tươi, bắn lên cả áo vest.

Hắn ta lập tức trở nên hoảng hốt, vội vã để lại một câu.

“Mày cứ chờ đấy!”

Rồi hắn ta khom người chạy ra khỏi khu tập thể.

Tô Hàng vẫn còn tâm trạng dựa vào khung cửa sổ hành lang, nhìn người đàn ông kia ra đường vẫy một chiếc taxi.

Không ngờ tài xế vừa thấy mặt hắn ta, quần áo toàn máu thì giật mình, chẳng thèm dừng xe, để lại một làn khói rồi phóng đi.

“Ha ha.” Tô Hàng bật cười, chỉ cho Tống Tinh xem: “Đồ ngu, nhìn cái dáng vẻ nhát chết của hắn ta kìa.”

Tống Tinh chỉ đưa mắt nhìn một cái rồi không nhìn nữa.

Tô Hàng huých cánh tay vào y, nhìn chằm chằm vào chậu quần áo trong tay Tống Tinh, hỏi.

“Sao cậu không cười? Thằng ngu đó buồn cười lắm mà?”

Tống Tinh ngẩng đầu, đối diện với nụ cười của Tô Hàng, cau mày nói.

“Hắn ta rời đi như vậy, cậu sẽ không gặp rắc rối gì chứ?”

Tô Hàng tựa lưng vào khung cửa sổ đã rụng mất nửa tấm kính, lười biếng nghiêng đầu.

“Có thể có chuyện gì? Loại ngu đó, nếu không phải tôi thấy vui cho nên mới chơi với hắn ta một chút, chẳng lẽ ba trăm mà tôi phải chiều hắn ta thật sao?”

Tống Tinh lập tức nói thẳng ra: “Hắn ta sẽ quay lại gây phiền phức cho cậu đó.”

Tô Hàng hừ lạnh: “Chẳng lẽ tôi phải sợ hắn ta sao?”

Chuyện này dừng ở đây.

Chuyện của Tô Hàng vốn chẳng liên quan gì nhiều đến Tống Tinh, y chỉ nhắc một câu, thấy thanh niên kia không để tâm thì liền đi về phía ban công.

Ban công là nơi phơi đồ chung.

Thời điểm Tống Tinh mang quần áo ra phơi không thuận lợi, chỗ có nắng đều đã bị những bộ quần áo sặc sỡ chiếm hết.

Ở giữa còn có một chiếc chăn được vẽ hẳn bản đồ Trung Quốc hùng vĩ, không biết là tác phẩm ban đêm của đứa trẻ nào trong nhà.

May mà quần áo của Tống Tinh không nhiều, xoay qua xoay lại một chút là tìm được chỗ trống, y treo đồ lên rồi mang ra phơi.

Khi quay lại hành lang thì đã không thấy bóng dáng Tô Hàng đâu nữa.

Tống Tinh đứng ở cửa phòng, nghe tiếng hát khe khẽ vang lên từ căn phòng bên cạnh, tâm trạng của thanh niên kia xem ra cũng khá tốt.

030 cũng nghe thấy, liền tò mò hỏi Tống Tinh.

[Hắn đang hát bài gì thế?]

Tống Tinh vốn ít tiếp xúc với âm nhạc, ngoài một bài mình thích thì gần như chẳng biết gì về các ca khúc thịnh hành hiện nay.

030 lại có chút năng khiếu ca hát, nghe giọng hát từ phòng bên một lúc liền bắt chước, ngân nga trong đầu Tống Tinh, có nhịp điệu hẳn hoi.

Dù được gọi là hệ thống, nhưng Tống Tinh lại cảm thấy đối phương giống một đứa trẻ chưa trưởng thành hơn, dễ dàng mãn, ngây thơ và ồn ào.

Trời nhanh chóng ngả về chiều tối.

Tống Tinh ăn qua chút gì đó rồi đến tiệm bánh ngọt.

Y đưa chứng minh thư ra, nữ quản lý đối chiếu giấy tờ vài lần rồi chính thức nhận y vào làm.

Tiện vẫn đông khách như thường, công việc vô cùng bận rộn.

030 cũng khá biết nghĩ cho Tống Tinh, ngoan ngoãn tự chơi một mình, không làm phiền y nữa.

Đến gần tám giờ, Tống Tinh vừa tiễn xong một bàn khách thì lại có người mới bước vào.

Tay Tô Hàng cầm một chiếc bánh kem sáu tấc, trong mắt thoáng hiện chút kinh ngạc, rồi mỉm cười hỏi Tống Tinh sao lại ở đây.

Khóe môi và đuôi mắt hắn có thêm vài vết bầm tím mà ban ngày chưa có.

Tống Tinh đưa y đến bàn ngồi xuống, lặng lẽ nhìn, không rõ đối phương muốn làm gì.

Tô Hàng cười đùa: “Thật hiếm khi đến đây mà lại gặp cậu. Tiểu Lộ, chúng ta đúng là có duyên đấy.”

Tống Tinh nói: “Cậu bị đánh à?”

Tô Hàng không muốn nhắc đến chuyện đó, giả vờ chê bai.

“Tôi đúng là hồ đồ nên vừa rồi mới chọn bánh kem.”

Tống Tinh hỏi: “Tại sao?”

Tô Hàng đẩy chiếc bánh sang một bên, chống cằm nói.

“Cậu không hiểu đâu, tôi phải giữ dáng.”

Cuối cùng hắn lại than phiền: “Cậu nói xem, mấy ông chủ, khách hàng đó có thẩm mỹ như thế nào vậy chứ? Toàn thích cái loại dáng vẻ yếu ớt, gió thổi là ngã. Tôi lại phải nhịn ăn đến mức da bọc xương rồi, vậy mà còn bị quản lý chê là béo.”

Tống Tinh nhìn bờ vai rộng và vòng eo thon của Tô Hàng, thật sự không hiểu đối phương béo ở chỗ nào.

Tô Hàng chỉ nói là quản lý cố tình bắt bẻ hắn thôi.

Công việc phục vụ rất bận, Tống Tinh chẳng nói được mấy câu với Tô Hàng thì đã phải đi lo việc khác.

Tô Hàng chán chường ngả người trên chiếc ghế sofa nhỏ, ánh mắt vẫn dõi theo Tống Tinh.

Buổi chiều hắn vừa đánh nhau, xương cốt toàn thân đều đau nhức, cần nghỉ ngơi cho lại sức.

Đợi đến khi Tống Tinh bận rộn cả buổi tối, Tô Hàng cũng cầm chiếc bánh kem bước ra khỏi cửa tiệm.

Hắn đứng ngoài chờ Tống Tinh nhận lương xong rồi đi ra, rồi giơ túi bánh lên, nhướng mày hỏi.

“Ăn không?”

[Ăn, ăn, ăn!]

Đáp lại chính là giọng 030 vang lên trong đầu Tống Tinh.

Tống Tinh hơi bất lực, nhưng cuối cùng vẫn không nhận chiếc bánh kem của Tô Hàng.

“Tối nay cậu chưa ăn gì đúng không?”

Tô Hàng ngẩn ra: “Sao cậu biết?”

Tống Tinh không trả lời.

Hai người cùng đi một đoạn đường, chẳng hiểu sao lại ngồi xuống một quán nướng ngoài trời đang rất đông khách.

Họ gọi ba mươi tệ thịt xiên nhỏ và ba phần bánh nướng.

Thịt là loại ba chỉ nửa nạc nửa mỡ, Tống Tinh dùng xiên sắt chọc vào bếp than để gạt than củi.

Than hơi ẩm, loay hoay một lúc mới phụt ra một làn khói trắng, khói cay đến mức không mở nổi mắt.

Tô Hàng nhìn chằm chằm những xiên thịt đang nướng đến mức chảy mỡ, nuốt ực một ngụm nước bọt.

“Uống rượu không?” Hắn khàn giọng hỏi.

Tống Tinh nghĩ một chút: “Uống đi.”