Sở dĩ cô nghĩ vậy là vì mác của tiệm giặt ủi vẫn còn chưa tháo ra. Nhìn sang bên cạnh là tất và qυầи ɭóŧ được xếp thành một hàng, cũng cùng một kiểu dáng, nhưng số lượng này rõ ràng là được tích trữ kiểu đồ dùng một lần.
Chàng ma đẹp trai đúng lúc lên tiếng:
"Tất cả đều là đồ mới chưa bóc tem, cô cứ dùng đi."
Hạ Nhạc Lịch: Quả nhiên là dùng một lần.
Dù thấy rất khó đỡ, Hạ Nhạc Lịch vẫn lấy một chiếc áo phông và một chiếc quần đùi vào phòng tắm, áo sơ mi được là ủi quá phẳng phiu, cô sợ làm nhăn đồ của người ta. Trong lúc đó, chàng ma đẹp trai đã tinh tế quay người đi, để cô tiện lấy những thứ có chút nhạy cảm. Khi thấy Hạ Nhạc Lịch chọn áo phông, anh dường như lặng lẽ thở dài, vẻ mặt lại thoáng nét ưu phiền.
Hạ Nhạc Lịch:
"…"
Rốt cuộc trong đầu anh đang nghĩ cái gì vậy?
Cơ thể quá yếu, Hạ Nhạc Lịch cũng sợ mình sẽ ngất xỉu trong phòng tắm nên không dám tắm quá lâu. Cô ngâm bộ quần áo dính máu vào chậu, chỉ qua loa dội sạch vết máu trên người rồi vội vàng lau khô và thay đồ. Chỉ vận động một chút như vậy đã khiến cô đầu váng mắt hoa, phải dựa vào bồn rửa tay một lúc lâu mới đỡ.
Chàng ma đẹp trai rất lịch sự chờ ở phòng khách. Thấy Hạ Nhạc Lịch đi ra, anh lập tức lại gần hỏi han. Mức độ vừa phải, vừa thể hiện sự quan tâm lại không khiến người khác cảm thấy bị làm phiền.
Hạ Nhạc Lịch không khỏi thầm cảm thán: Trình độ của tay chơi này tuyệt đối rất cao.
Cô trả lời qua loa vài câu, đang định ngồi xuống để hỏi kỹ hơn về thế giới mới mà mình vừa xuyên đến thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa đang đến gần, sau đó là tiếng kim loại va chạm, dường như có người đang tra chìa khóa.
Phản ứng đầu tiên của Hạ Nhạc Lịch là:
"Bạn gái của anh à?"
Chu Châu: ?
"Tôi không có bạn gái."
Hạ Nhạc Lịch không tin. Người này rõ ràng là kiểu có bạn giường ở khắp nơi, chìa khóa nhà có thể đưa cho ba cô gái cùng một lúc. Ánh mắt Hạ Nhạc Lịch lộ rõ vẻ nghi ngờ, Chu Châu dở khóc dở cười. Anh đang định giải thích thì cửa bên ngoài đã mở ra.
Người bước vào cũng là một anh chàng đẹp trai, mặc áo phông đen, quần túi hộp đen, chân đi một đôi bốt lao động màu đen. Anh ấy dường như cũng không ngờ trong nhà có người, mắt hơi tròn xoe, lộ vẻ ngạc nhiên. Nhưng cũng chỉ có ngạc nhiên, không hề có chút bối rối nào của một kẻ đột nhập nhà người khác.