Chương 4

Khi mình đang thảm, có người cùng cảnh ngộ bên cạnh luôn là một niềm an ủi lớn lao. Lạ là Hạ Nhạc Lịch thật sự cảm thấy khá hơn một chút. Cô hít một hơi thật sâu, rồi tự giới thiệu với người anh em tốt bụng, cùng cảnh ngộ, kiêm luôn chủ nhà tương lai của mình:

"Tôi tên Hạ Nhạc Lịch. Hạ trong từ "mùa hè", Nhạc trong từ "âm nhạc", Lịch trong từ "cây sồi".

"Nhạc Lịch."

Đối phương khẽ gọi tên cô, giọng nói trầm khàn đầy từ tính, dịu dàng đến mức có chút lưu luyến. Rồi anh lại dùng chất giọng trời cho đó nói tiếp:

"Tôi là Chu Châu, lớn hơn cô một chút, cô có thể gọi tôi là…"

Hạ Nhạc Lịch:

"Anh Chu! Cảm ơn anh Chu."

Chu Châu:

"…"

Anh dường như thở dài bất đắc dĩ, đôi mày chau lại thoáng vẻ ưu phiền.

Hạ Nhạc Lịch khẽ thở phào. Chàng ma đẹp trai này đúng là một con ma tốt, nhưng không biết anh là kiểu ma nam đa tình trong truyền thuyết, hay lúc còn sống vốn đã là một tay chơi chính hiệu.

Nghĩ vậy, Hạ Nhạc Lịch vịn vào chiếc tủ bên cạnh để đứng lên lần nữa. Lúc này cô thật sự yếu đến mức không còn chút sức lực nào. Vừa đứng dậy, cô liền nhìn thấy một vũng máu đã khô trên sàn nhà cách đó không xa. Nhưng hình như mình tỉnh lại trên giường mà?

Chàng ma đẹp trai chú ý tới ánh mắt của cô, bèn giải thích:

"Không thể để một cô gái nằm trên sàn nhà lạnh lẽo được."

Hạ Nhạc Lịch:

"…"

Tốt, phá án xong rồi, đúng là một tay chơi.

Bỏ qua chuyện con ma tốt bụng này lúc còn sống là người thế nào, thì hiện tại, căn phòng này trông không khác gì một hiện trường vụ án mạng trong phòng kín. Chỉ khác ở chỗ nạn nhân đầy máu là cô lại chẳng có vết thương bên ngoài nào. Không, nghe thế này lại càng giống "hung thủ" hơn…

Trong đầu Hạ Nhạc Lịch đang miên man nghĩ những chuyện vớ vẩn thì lại nghe tiếng hỏi nhỏ bên cạnh:

"Cô có muốn tắm rửa qua một chút không?"

Thấy Hạ Nhạc Lịch quay đầu nhìn mình, Chu Châu cong mắt cười:

"Cô có thể mặc tạm quần áo của tôi."

Cả người đầy máu cũng không phải là cách, Hạ Nhạc Lịch dứt khoát cảm ơn anh chàng đẹp trai, nhưng sau khi mở tủ quần áo ra thì lại im lặng. Cửa tủ vừa mở, đập vào mắt cô đầu tiên là năm, sáu chiếc áo sơ mi trắng giống hệt nhau, được là ủi phẳng phiu, treo thẳng tắp trên thanh ngang. Thấy ánh mắt Hạ Nhạc Lịch chuyển qua, chàng ma đẹp trai thản nhiên nói:

"Đồ màu trắng dễ bẩn lắm."

Hạ Nhạc Lịch: "…"

Cho nên anh mặc mỗi ngày một cái, cuối tuần mang ra tiệm giặt ủi à?