Lạc Kính Thư nghe thấy câu bảo đảm này của đối phương thì trong lòng cười lạnh một tiếng, đôi mắt đào hoa mang theo hàn ý dày đặc.
“Tôi tên Lạc…”
Anh đột nhiên ngừng lại, trong đầu hiện lên một ý niệm tuyệt vời.
Nếu Tiêu Trình nhận lầm anh thành Lạc Viên thì vì sao anh không đâm lao phải theo lao, chơi tốt trò chơi này cùng đối phương một chút?
Chờ đến ngày đối phương phát hiện thân phận của anh thì hẳn là biểu cảm sẽ rất xuất sắc đi?
Dù sao thì anh cũng đã chơi chán trò chơi tra công tiện thụ rồi, tạm thời không nghĩ ra chuyện gì thú vị hơn.
Nếu Tiêu Trình đã chủ động thì cũng đừng trách anh lợi dụng cậu.
“Cái tên này không thuộc về tôi, không nói cũng được.”
Trong giọng nói của Lạc Kính Thư mang theo vài phần mất mát, rồi sau đó lại nâng đầu lên, dùng cặp mắt đào hoa kia nhìn chằm chằm Tiêu Trình.
“Cậu gọi tôi là Niên Niên đi.”
Cái tên này quả thật đáng yêu.
Tiêu Trình khẽ khàng ho khan, cố hết sức ngăn chặn nụ cười của mình, chỉ là trong mắt vẫn để lộ ra vài phần ý cười.
“Khá tốt, tháng đổi năm dời thường gặp nhau.”
Lạc Kính Thư cong cong khóe môi, trong nụ cười trêu ghẹo của Tiêu Trình, anh khẽ giọng đáp lại nói: “Vậy cậu là Tuế Tuế sao?”
Biểu cảm của Tiêu Trình bỗng chốc có chút cứng lại, sắc mặt của cậu không đổi, vành tai bị mái tóc che đi lại có chút đỏ.
Tiêu Trình nhìn chăm chú vào khuôn mặt diễm lệ của thiếu niên, trầm mặc một lát rồi đột nhiên cười khẽ một tiếng.
Niên Niên… Là đang trêu ghẹo cậu sao?
Niên Niên, chậc, cái tên này vừa nghe, cũng rất… Thụ.
Cậu nửa dựa vào ven tường, trong đôi mắt màu hơi nhạt ngậm ý cười: “Nếu cậu muốn gọi vậy thì tôi cũng có thể chấp nhận.”
Tiêu Trình à, mày đúng là là biếи ŧɦái.
Tiêu Trình tự mắng mình một câu trong lòng.
Vậy mà lại đi trêu đùa một đứa trẻ vừa mới quen, quả thật là một tên lưu manh thấy sắc nảy lòng tham.
Trên mặt Lạc Kính Thư đang cười nhưng trong mắt lại không có ý cười nào, anh không hề tiếp lời theo những câu này nữa mà nói nhỏ: “Tôi không muốn đi vào từ cửa chính.”
“Cậu có thể dẫn tôi đi thay quần áo không?”
Tiêu Trình đứng thẳng người, cởϊ áσ khoác của mình ra khoác lên người thiếu niên.
“Cậu đi theo tôi.”
Hai người không đi cửa chính mà đi vào từ một bên hành lang khác, đang đi đến cửa cầu thang thì gặp quản gia nhà họ Lạc.
Lạc Kính Thư giấu thân thể mình ở phía sau Tiêu Trình, mặt không biểu cảm mà nhìn quản gia trước mặt.
Tiêu Trình không biết thần sắc Lạc Kính Thư rất lạnh nhạt, cậu cho rằng đối phương đang sợ hãi, không muốn để quản gia nhìn thấy bộ dáng hiện tại của mình, vì thế cậu liền dùng thân thể mình che chắn người kín mít.
Lạc Kính Thư cao xấp xỉ Tiêu Trình, chỉ là lúc này đối phương hơi cúi đầu, quản gia chỉ thấy rõ đôi mắt mang theo hàn ý của đối phương trong một khoảnh khắc, sau đó liền hoàn toàn không thấy được nữa.
“Cậu Tiêu, đây là…”