Tiêu Trình nghi ngờ như vậy cũng không phải không có lý, bởi vì người trước mặt rõ ràng tuổi tác không lớn, quần áo trên người tựa hồ hơi giống với bộ đồ khác mà “Lạc Kính Thư” vừa rồi đã mặc lúc bước vào.
Nếu nói anh chính là vị thiếu gia giả kia của nhà họ Lạc, như vậy có thể giải thích được.
“Vừa rồi…”
Tiêu Trình không biết nên nói như thế nào, dù sao đây cũng là chuyện riêng của người ta.
Giọng cậu theo bản năng đè thấp đi một chút, thanh âm trong trẻo trở nên có chút ôn nhu trầm thấp.
“Lạc Kính Thư ức hϊếp cậu sao?”
Lúc này Lạc Kính Thư mới lại ngẩng mắt nhìn cậu như thể có chút kinh ngạc.
Tiêu Trình tưởng mình đã nói trúng sự thật, cậu nhíu mày, an ủi bằng giọng thấp: “Cậu đừng buồn.”
Mười mấy năm trước đối phương cũng không hề hay biết mình không phải là con ruột của nhà họ Lạc, đột nhiên bị cho biết mọi thứ hiện tại có được đều không thuộc về anh, bỗng dưng ngã xuống từ chỗ cao, hẳn là cảm giác cũng không dễ chịu đi.
Chỉ cần nhìn tình cảnh hiện tại của anh là sẽ rõ.
Bị ức hϊếp cũng không dám nói cho người khác, chỉ có thể một mình trốn ở góc phòng liếʍ vết thương.
Lạc Kính Thư im lặng nhìn cậu, không hề bỏ lỡ vẻ đau lòng trong mắt đối phương, anh cảm thấy có chút vô lý, nhịn không được mà cười một tiếng.
“Cậu nói xem, người vừa rồi đi vào là ai?”
Tiêu Trình sờ sờ chóp mũi của mình, giọng nói trở nên càng thêm ôn nhu, như là sợ nói trúng chuyện buồn của thiếu niên.
“Thì… Lạc Kính Thư đó.”
Hóa ra cậu lại nhận lầm mình thành người khác?
Lúc này Lạc Kính Thư thật sự cảm thấy thú vị.
Thực ra anh vẫn còn một chút ấn tượng đối với Tiêu Trình, hình như lờ mờ nhớ đối phương là bạn của Khương Tử Hạc. Khi đó anh còn đang phối hợp Khương Ứng chơi trò chơi tra công tiện thụ, hình như Tiêu Trình còn khuyên anh rời khỏi Khương Ứng.
Khi đó rõ ràng là đối phương thích anh, Lạc Kính Thư còn trêu cậu vài câu, tưởng rằng Tiêu Trình sẽ lấy hết can đảm dẫn anh rời đi. Ai ngờ đối phương yếu đuối vô năng, chỉ dám ở trong một góc tối tăm lén lút mơ ước anh, một khi gặp Khương Ứng thì ngay cả rắm cũng không dám thả một cái.
Không thú vị tới cực điểm.
Lạc Kính Thư nhớ tới chuyện đời trước, hứng thú vừa được Tiêu Trình gợi lên tức khắc lại tiêu tán.
Sắc mặt anh ủ rũ mà rũ mắt xuống, không hề phủ nhận lời Tiêu Trình nói.
Tiêu Trình thấy anh không phản bác mình thì càng thêm khẳng định thân phận của Lạc Kính Thư.
Chỉ là hiện tại anh cũng nghĩ không ra tên của vị thiếu gia giả kia là gì.
“Tôi tên Tiêu Trình, cậu tên là gì?”
Lạc Kính Thư cũng không ngẩng đầu lên: “Cậu không biết sao?”
Cảnh tượng cúi gằm mặt này dừng lại trong mắt Tiêu Trình, lại trở thành bằng chứng đối phương đang buồn bã mất mát.
Cậu nghĩ nghĩ, giải thích nói: “Trí nhớ của tôi có chút không tốt lắm, nhất thời quên rồi.”
“Hay là cậu nói cho tôi một lần nữa, lần này tôi nhất định nghiêm túc mà nhớ kỹ.”