Ban đầu Tiêu Trình chưa phát hiện có người ngồi bên bờ bể bơi, mãi đến khi trong không khí đột nhiên có một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Anh là ai…”
Tiêu Trình không sợ ma quỷ, nhưng vẫn bị giật mình một cái.
“Có người ở đó không?”
Cậu vừa nhẹ giọng hỏi, vừa đi về phía nơi phát ra âm thanh. Lúc này cậu mới phát hiện có người đang ngồi bên bờ bể bơi.
Đối phương nghe thấy giọng của cậu thì cũng ngẩng đầu nhìn cậu. Chính vào khoảnh khắc này, Tiêu Trình đã nhìn rõ mặt người kia.
!
Đây mới là nhan sắc mỹ nhân thực sự đúng không?
Người trước mặt có một đôi mắt hoa đào vô cùng xinh đẹp, đuôi mắt hơi hếch lên, còn đọng lại hơi nước ẩm ướt, mũi cao thẳng, ngay cả màu môi cũng hồng hơn người bình thường.
Tiêu Trình không hiểu vì sao, cậu đột nhiên có cảm giác trái tim bị va chạm một chút.
Khi Lạc Kính Thư nhìn rõ sự kinh ngạc trong mắt đối phương thì khóe môi nhếch lên một nụ cười chế nhạo như có như không.
“Sao cậu lại ngồi ở chỗ này?”
Tiêu Trình nhìn anh một lúc lâu, giọng nói mới hơi khàn mà hỏi.
Cũng chính lúc này, cậu mới chú ý thấy, người trước mặt đang mặc một bộ quần áo ướt sũng, ngọn tóc vẫn còn nhỏ nước.
Anh rơi xuống bể bơi sao?
“Tôi mệt.”
Lạc Kính Thư qua loa đáp lại một câu. Người trước mặt này chẳng khác gì những kẻ đã từng ao ước anh trước đây.
Ánh mắt nhìn anh đều không sạch sẽ.
Anh còn nhớ người này, đại thiếu gia nhà họ Tiêu, tên là Tiêu Trình.
Tiêu Trình không nghe ra sự thiếu kiên nhẫn trong giọng nói của đối phương. Cậu chỉ cảm thấy thiếu niên này ít lời, khí chất thanh lãnh xa cách.
Cũng có lẽ là cậu vẫn đang chìm đắm trong vẻ đẹp của người trước mặt, không có tâm trí phân biệt giọng điệu của anh tốt xấu.
Thiếu niên trước mắt dung mạo diễm lệ, da trắng môi hồng, vừa vặn đúng gu thẩm mỹ của Tiêu Trình.
Tiêu Trình nhìn nét nghiêng mặt anh, trong lòng như bị móng vuốt mèo nhẹ nhàng cào một cái. Cậu không khỏi tự mắng mình nông cạn.
Nhưng điều này cũng không thể trách cậu.
Nếu có thể ngày nào cũng nhìn một khuôn mặt như thế này thì cũng có thể ăn thêm hai chén cơm nhỉ?
Lạc Kính Thư ngước mắt nhìn Tiêu Trình, khóe môi hơi cong. Dù có thiếu kiên nhẫn đến mấy, anh cũng sẽ không bộc lộ cảm xúc ra mặt, giọng nói khi nói chuyện vẫn sạch sẽ dịu dàng.
Tiêu Trình hỏi anh: “Cậu là người nhà họ Lạc sao?”
Lạc Kính Thư khẽ gật đầu. Lúc này Tiêu Trình quả thực vẫn chưa quen biết anh.
Tuy nhiên, kiếp trước anh và Tiêu Trình cũng không gặp mặt vào thời điểm này.
Tiêu Trình thấy anh gật đầu thì chợt lóe lên một ý nghĩ: [Vừa rồi Lạc Kính Thư nói không chừng chính là ở đây thấy cậu ta, lại kết hợp với việc thiếu gia giả không xuất hiện từ đầu đến cuối buổi tiệc hôm nay, chẳng lẽ người trước mắt này…]
Chính là vị thiếu gia giả của nhà họ Lạc?