Chương 6

Thật sao?

Tiêu Trình biết mình không nên trông mặt bắt hình dong, nhưng cậu luôn có một chút mong đợi với Lạc Kính Thư, người được miêu tả là có khuôn mặt đẹp đến kinh người trong nguyên tác.

Bây giờ vừa thấy thì mong đợi lập tức biến thành thất vọng.

Tiêu Trình thờ ơ thu hồi ánh mắt, không lâu sau liền thấy Lạc Kính Thư đi từ bên ngoài vào. Đối phương mang theo nụ cười, thân mật khoác tay bà Lạc, còn bà Lạc thì tỏ vẻ nuông chiều, hình như đang nói gì đó với người bên cạnh.

Xem ra cậu ta thật sự là Lạc Kính Thư.

Tiêu Trình chỉ biết thân phận của vai chính thụ, nhưng hoàn toàn không biết gì về hoàn cảnh của người này trong nhà họ Lạc.

Theo quan niệm của cậu, chắc là không có ba mẹ nào lại không yêu thương con trai ruột của mình chứ?

Nói như vậy, hình như cậu không thấy vị thiếu gia giả kia bên cạnh bà Lạc.

Cũng đúng, trong trường hợp này, thân phận của đối phương hẳn là rất khó xử.

Tiêu Trình thở phào một hơi. Mặc kệ thế nào, chuyện của Khương Ứng và Lạc Kính Thư, cậu sẽ không nhúng tay nữa.

Cứ để tra công tiện thụ tự hành hạ nhau đi.

Cái tên pháo hôi mà ngay cả tên cũng không xứng được nhắc đến trong miệng cô bạn nữ sinh kia, hẳn là cũng không có khả năng đi thay đổi cốt truyện gốc.

Mặc dù đã quyết định mặc kệ chuyện này, Tiêu Trình vẫn không muốn ở lại xem cái cảnh chướng mắt đó.

Cậu đột ngột đứng dậy, sải bước dài, nhanh chóng đi ra ngoài.

Khương Tử Hạc sững sờ một chút rồi cũng đứng lên theo: “Cậu đi đâu đấy?”

“Ở đây quá buồn, tôi ra ngoài đi dạo một chút.”

Khương Tử Hạc vốn định đi theo cậu ra ngoài, nhưng Khương Ứng lại gọi anh ta lại, anh ta chỉ có thể nhìn Tiêu Trình đi càng lúc càng xa, bóng dáng cậu nhanh chóng biến mất ở cửa.

Khương Ứng đứng bên cạnh anh ta, trầm giọng nói: “Em nói cho anh nghe, vị bạn cùng phòng của em…”

Tiêu Trình không biết mình muốn đi đâu, cậu chỉ không muốn nán lại bên trong.

Sau khi tránh xa đám đông, bên tai cậu đột nhiên thanh tịnh hẳn, tiếng nói chuyện ồn ào đều biến mất, lúc này Tiêu Trình mới có cảm giác thư giãn.

Cậu đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, chợt nhớ ra vừa rồi Lạc Kính Thư đi ra từ một góc khuất. Cậu ta không ở bên cạnh bà Lạc mà lại chạy ra bên đó làm gì?

Tiêu Trình dứt khoát đi về phía nơi Lạc Kính Thư vừa đứng. Vòng qua vài cái cây, tầm nhìn của cậu đột nhiên trống trải, hóa ra phía sau này là một bể bơi.