Lạc Kính Thư nở một nụ cười với Tiêu Trình, nhẹ giọng nói: “Anh Trình, em biết anh rất tốt với em.”
“Chỉ có anh mới tốt với em.”
Cho nên, nếu anh không lừa em thì, em cũng không phải không thể cho anh chút ngon ngọt.
Nuôi chim chóc còn phải cho ăn mà.
Anh có thể xem Tiêu Trình như chim hoàng yến mà nuôi dưỡng ở bên cạnh.
Chỉ cần Tiêu Trình không lừa anh.
Đêm hôm ấy, cậu đã sắp xếp cho tài xế nhà họ Tiêu đưa Lạc Kính Thư về.
Vì trời đã quá khuya nên việc này đã làm kinh động đến ba cậu.
Ba cậu tên là Tiêu Vũ, tính cách dí dỏm, hài hước và luôn ôn hòa nhất với người nhà.
“Trình Trình, nghe nói con đã sắp xếp tài xế trong nhà đi đón một người bạn?”
Cậu có chút chột dạ, cảm giác cứ như thể một đứa trẻ đang yêu sớm bị phụ huynh bắt gặp vậy, hết sức căng thẳng.
“Vâng.” Cậu đáp, hàng mi không tự nhiên rũ xuống, che đi sự bồn chồn trong ánh mắt.
Ba cậu cười vang hai tiếng: “Ba không có ý giáo huấn con, chỉ là thuận miệng hỏi thôi.”
Gương mặt cậu hơi ửng hồng. Dù Tiêu Vũ và Hà An đều là những người vô cùng ôn hòa, nhưng cậu lại sợ phải ở chung với họ nhất.
Có lẽ bởi vì cậu không phải con ruột của họ, nên mỗi khi ở bên cạnh luôn có cảm giác tội lỗi.
“Mấy hôm trước mẹ con có nói với ba, trái cây bên khu Ngư Nhạc Hồ đã chín rồi, muốn tìm một dịp dẫn con và em gái con đi chơi. Con xem khi nào thì rảnh?”
Nghe có vẻ như một hoạt động gia đình, phản ứng đầu tiên của cậu là từ chối.
Nhưng nhìn vẻ quen thuộc của Tiêu Vũ khi nhắc đến, nơi đó dường như là chốn cả nhà đã đi qua rất nhiều lần.
Nếu cậu tùy tiện từ chối, e rằng sẽ lộ ra vẻ khác thường.
“Để con xem thử ạ.”
Cậu nghĩ lại, Niên Niên học hành mỗi ngày cũng rất mệt, nếu có thể đưa cả anh đi cùng, có lẽ sẽ không còn gượng gạo đến vậy.
“Vậy được, con chốt thời gian đi, đến lúc đó ba sẽ nói lại với mẹ con.”
Cuộc điện thoại này của Tiêu Vũ đã mang đến cho cậu một nỗi lo lắng mới. Trước đây cậu chưa từng nghĩ đến vấn đề này, nhưng giờ thì không thể không tự hỏi nên làm gì.
Cậu rốt cuộc không phải là nguyên chủ. Những cuộc trò chuyện thường ngày thì không sao, nhưng nếu cùng gia đình nguyên chủ tham gia hoạt động kiểu gia đình như vậy, khó mà bảo đảm không bị bại lộ.
Cậu thậm chí đã từng nghĩ đến việc thú nhận với ba mẹ họ Tiêu, nhưng lại không thể giải thích chuyện xuyên sách này. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu không biết phải làm sao.
Chắc vì trong lòng đè nén chuyện, cậu đêm đó lại hơi mất ngủ.
Chiếc điện thoại đặt bên gối đột nhiên vang lên một hồi chuông. Cậu vớ lấy xem, hóa ra là Niên Niên gọi đến.