Thực ra Tiêu Trình có một dự cảm định mệnh rằng, nguyên chủ hẳn sẽ không quay về nữa, và cậu cũng sẽ không rời đi.
Nói ra cũng rất kỳ lạ, Tiêu Trình tự nhận không phải là người diễn xuất đặc biệt tốt, càng đừng nói là có thể lừa dối người nhà nguyên chủ khi ở chung sớm tối.
Nhưng cậu xuyên qua đã một hai tháng, ngay cả người thân cận nhất của nguyên chủ cũng không hề nghi ngờ cậu.
Giống như phong cách hành xử và cách nói chuyện của nguyên chủ đều giống hệt Tiêu Trình.
Nhưng có chuyện trùng hợp như vậy sao?
Hay là, chính vì cậu và nguyên chủ tương tự nhau như vậy, cậu mới có thể xuyên vào cuốn sách này?
Lạc Kính Thư thấy người bên kia màn hình không biết đang nghĩ gì, đôi mắt hơi nhạt kia cũng có vẻ vô thần, ngay cả mày cũng khẽ nhíu lại.
Anh không kìm được khẽ ho một tiếng, thành công kéo sự chú ý của Tiêu Trình trở lại.
“Niên Niên.”
Tiêu Trình như đã đưa ra quyết định gì đó, vẻ mặt bỗng chốc thả lỏng: “Sau này để tài xế nhà họ Tiêu đưa đón em đi.”
Cậu không đợi Niên Niên từ chối, lại tiếp tục nói: “Niên Niên, sớm từ trước anh đã nói với em rồi, tất cả những điều này đều không phải lỗi của em, nhà họ Lạc không nên đẩy trách nhiệm lên người em.”
“Để tài xế nhà họ Tiêu đến đưa đón em, nhà họ Lạc sẽ nể mặt nhà họ Tiêu, ít nhất về mặt bên ngoài sẽ không còn khắt khe với em nữa.”
Chỉ bằng thái độ nhiệt tình hôm đó của nhà họ Lạc, Tiêu Trình có thể hình dung được, một khi Niên Niên được dán mác nhà họ Tiêu, nhà họ Lạc vì lợi ích cũng sẽ không làm khó anh nữa.
Chỉ là hơi tủi thân cho Niên Niên.
Lạc Kính Thư lặng lẽ nhìn cậu, như muốn khắc khuôn mặt cậu vào trong đầu.
Tiêu Trình không biết vì sao, luôn cảm thấy ánh mắt của Niên Niên mang đến cho cậu một cảm giác căng thẳng, như thể bị một loài rắn độc hay mãnh thú nào đó nhìn chằm chằm.
Cậu cau mày, nhưng thấy Niên Niên vẫn là bộ dạng ôn nhu vô thố đó, Tiêu Trình lại nghi ngờ vừa rồi có lẽ là mình nhìn nhầm.
“Anh Trình.” Giọng Niên Niên dường như còn khàn hơn vừa rồi, anh dừng bước chân, đôi mắt hoa đào nhìn thẳng vào Tiêu Trình: “Anh đối tốt với em như vậy, có phải vì em không phải con của nhà họ Lạc, nên anh thương hại em?”
Lời này lọt vào tai Tiêu Trình, cậu cứ cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ. Cậu cau mày suy nghĩ hồi lâu, mới chợt hiểu ra.
“Niên Niên, em có thể đã hiểu lầm rồi.”