Khương Ứng không có ở đây, Khương Tử Hạc tức khắc mạnh dạn hơn: “Vừa rồi cậu lại dám nói chuyện như thế với anh tôi.”
Anh ta giơ ngón cái với Tiêu Trình, giọng nói tràn đầy kính nể, thậm chí còn có một chút ngưỡng mộ.
Có một người anh trai thiên tài, cường thế, bá đạo như vậy, Khương Tử Hạc đã sống dưới vầng hào quang của Khương Ứng từ nhỏ, hẳn là cuộc sống khá khó khăn đi.
Khương Ứng hơn Khương Tử Hạc tận 12 tuổi, người lại trưởng thành sớm, còn nhỏ đã mang vẻ trưởng thành, điềm đạm.
Đối với Khương Tử Hạc mà nói, tuy Khương Ứng là anh trai, nhưng thực chất lại giống như một người cha già quản giáo anh ta.
Ngay cả ba anh ta cũng chưa từng nghiêm khắc đến thế.
Tiêu Trình lười biếng dựa vào ghế sô pha, trả lời không mấy để tâm: “Cái này có gì đâu, anh cậu cũng sẽ không ăn thịt tôi.”
Đúng vậy, sở dĩ cậu dám kiêu ngạo như vậy là vì, tuy vai chính tra công rất lợi hại, nhưng nhà họ Tiêu cũng không hề yếu.
Cậu lại là đại thiếu gia nhà họ Tiêu.
Hẳn là tra công sẽ không nhỏ nhen đến mức chỉ vì mình chê anh ta già mà anh ta phải mạo hiểm hoàn toàn trở mặt với nhà họ Tiêu để ra tay đối phó mình đâu.
Cảm giác có chỗ dựa thật sảng khoái.
Tiêu Trình nằm ườn ra thoải mái, căn bản không có tâm trạng để ý đến nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay. Thỉnh thoảng nếu có người đến bắt chuyện, Khương Tử Hạc cũng sẽ giúp cậu đẩy người đi.
Không biết qua bao lâu, bên tai cậu đột nhiên vang lên tiếng kinh ngạc của Khương Tử Hạc.
“Lạc Kính Thư…”
Ai cơ?
Tiêu Trình mở mí mắt, sắc mặt lơ đãng nhìn theo ánh mắt của Khương Tử Hạc.
Cậu không biết rằng, từ góc độ của cậu nhìn qua thì chỉ thấy được một người, người còn lại bị giấu sau cái cây lớn, chỉ có nhìn từ phía Khương Tử Hạc mới thấy được.
Thị lực của Tiêu Trình cực kỳ tốt, dù ánh sáng bên ngoài hơi tối tăm nhưng cậu vẫn nhìn rõ mặt người kia.
Chính vì nhìn quá rõ, cậu mới không nhịn được mà nhíu mày, hình như trong đáy mắt có hai phần kinh ngạc.
Không phải nói Lạc Kính Thư có một khuôn mặt cực kỳ đẹp sao? Tuy ngoại hình người này cũng được coi là đáng yêu, nhưng còn xa mới đạt đến mức có thể được gọi là đại mỹ nhân.
Đây là Lạc Kính Thư ư?
“Cậu chắc chắn cậu ta là Lạc Kính Thư?”
Nếu không phải Khương Tử Hạc nhận lầm người thì chính là tác giả đã viết cuốn sách này với mười ngàn lớp kính lọc của mẹ ruột.
Khương Tử Hạc bị cậu nghi ngờ thì tức khắc giống như mèo xù lông: “Sao lại không chắc! Người không quan tâm chuyện này là cậu, tôi đã gặp Lạc Kính Thư ngay từ khi cậu ta mới được đón về nhà họ Lạc đấy nhé!”