Chương 48

Lúc này Tiêu Trình cuối cùng đã thông suốt, không còn gửi tin nhắn mua một cái bánh khác nữa.

Bữa sáng của Niên Niên cho mèo ăn?

Có phải điều đó có nghĩa là, cậu có thể mua bữa sáng cho đối phương không?

Quả nhiên là cậu cơ trí.

Biết Niên Niên hiện tại còn chưa về nhà, đang ở trong trường cho mèo hoang ăn, Tiêu Trình dứt khoát đặt điện thoại sang một bên, cho đến khi Niên Niên một lần nữa trả lời tin nhắn của cậu, cậu mới gửi một cuộc gọi video qua.

“Anh Trình.”

Trên màn hình điện thoại hiện ra một khuôn mặt tinh xảo trắng lạnh. Đôi mắt hoa đào mê người hơi cong lên, đáy mắt còn có ánh sáng lấp lánh nhỏ vụn.

Người đối diện đang đi đường, ánh đèn lấp ló trên mặt khiến Tiêu Trình nhất thời không nhìn rõ thần sắc của anh, nhưng cậu biết, Niên Niên nhất định đang cười.

Giống như chính cậu lúc này vậy.

Ngón tay Tiêu Trình gõ nhẹ lên mặt gương trên bàn, không lộ vẻ gì liếc nhìn chính mình trong gương, quả nhiên thấy một khuôn mặt đang cười.

Hoá ra cậu vẫn luôn video với Niên Niên với hình tượng này sao?

Quá cuồng si rồi.

Tiêu Trình lặng lẽ đặt gương xuống.

“Giờ này về nhà, tài xế nhà họ Lạc sẽ đến đón em chứ?”

Tiêu Trình ngày thường không chú ý đến vấn đề này, bởi vì Niên Niên mỗi lần đều là về đến nhà rồi mới gọi video cho cậu. Đây là lần đầu tiên hai người gọi điện thoại vào buổi tối mà Niên Niên còn chưa về nhà.

“Anh Trình.”

Giọng nói hơi mang ý cười truyền ra từ ống nghe điện thoại, nếu phân biệt kỹ, dường như còn có một chút bất lực.

“Cho dù em không về muộn như vậy, tài xế nhà họ Lạc cũng sẽ không đến đón em đâu.”

Tiêu Trình nhíu mày: “Vậy ngày thường em về bằng cách nào?”

“Đi taxi đến gần biệt thự, sau đó đi bộ về.”

Lạc Kính Thư hơi cúi đầu, khuôn mặt anh tạm thời ẩn trong bóng tối. Tiêu Trình mơ mơ hồ hồ, dường như thấy được vài phần mất mát trên mặt anh.

“Taxi thường dừng ở đâu?”

Lạc Kính Thư thuận miệng nói một vị trí, sau đó thấy sắc mặt Tiêu Trình bên kia màn hình đột nhiên trầm xuống. Khóe môi anh hơi cong lên, giọng nói ôn nhu: “Không sao đâu anh Trình, em quen rồi.”

Quen rồi?

Tiêu Trình nhớ lại vị trí mà Niên Niên nói, rõ ràng còn cách biệt thự cũ của nhà họ Lạc bảy tám trăm mét.

Niên Niên đã học lớp 12, sau khi tự học buổi tối tan học đã gần 10 giờ, anh còn phải tự mình bắt taxi về, thậm chí còn phải đi bộ bảy tám trăm mét.