Lạc Kính Thư suy nghĩ một lát: “Tôi không quen anh ta, không đi.”
“Ôi…”
Hai cô học sinh khóa dưới còn định khuyên anh, Lạc Kính Thư đã quay người trở lại phòng học.
“Xong rồi, học trưởng Tiêu phải thất vọng rồi.”
Khi Tiêu Trình nghe hai cô học sinh khóa dưới nói Lạc Kính Thư không muốn gặp cậu, trong lòng thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Tốt quá rồi.
May mà Lạc Kính Thư không đến, nếu không lát nữa cảnh tượng sẽ xấu hổ biết bao.
Cậu cũng không quen Lạc Kính Thư, lát nữa gặp mặt phải nói gì đây.
Chẳng lẽ phải nói: “Hello, xin chào, cậu có thể giúp tôi tìm anh trai cậu không?”
Nghĩ thôi cũng thấy nghẹt thở.
“Xin lỗi anh nha, học trưởng Tiêu, làm anh thất vọng rồi.”
Tiêu Trình cười đưa cho họ hai chai Coca: “Cảm ơn các em, vất vả rồi.”
Đây là Coca cậu vừa mua từ một bạn học đi ngang qua.
Tiêu Trình nghĩ, nguyên chủ trước đây học ở trường cấp ba Số Một hẳn là cũng rất nổi tiếng, bởi vì bạn học vừa bán Coca cho cậu sau khi thấy rõ mặt cậu, lập tức gọi tên cậu, sau đó không nói hai lời liền đưa Coca cho cậu.
Thật là nhiệt tình.
Nghĩ đến nguyên chủ, Tiêu Trình lại có chút thất thần. Qua những điều cậu biết, nguyên chủ rõ ràng là một người cực kỳ ưu tú.
Cậu ta có một gia đình hạnh phúc, có ba mẹ yêu thương và một cô em gái đáng yêu; Tính cách cậu ta chắc chắn cũng rất rộng rãi, nên quan hệ với mấy người trong phòng ngủ đều không tệ; Thành tích học tập của cậu ta chắc chắn cũng rất tốt, nên mới có thể trở thành sinh viên tốt nghiệp ưu tú, và được một bó lớn học sinh khóa dưới nhận ra.
Rốt cuộc cậu ta đã đi đâu?
Tiêu Trình nghĩ không thông, dứt khoát ném vấn đề này ra sau đầu: “Phiền các em, anh tự đi tìm cậu ấy vậy.”
Đúng lúc này, điện thoại đặt trong túi đột nhiên rung lên. Tiêu Trình lấy ra xem, là Niên Niên gửi tin nhắn cho cậu.
Niên Niên: [Anh Trình có phải đã đến trường tìm em không, anh đến hồ nhân tạo số 3 này đi, em đợi anh ở đây.]
Tiêu Trình vui mừng, sau đó lại nhíu mày.
Hồ nhân tạo số 3, là cái nào?
Cậu giả vờ như không có chuyện gì hỏi hai cô học sinh khóa dưới trước mặt: “Hồ nhân tạo của trường học sao lại còn chia số 1, số 2, số 3.”
Nếu lát nữa các em có hỏi, cậu sẽ nói là trước kia cậu không quan tâm những chuyện này, không biết.
May mắn, nghe thấy câu hỏi này, hai cô bé cũng không hề nghi ngờ.
“Học trưởng, anh không biết, chuyện này mới được chia ra năm nay thôi.”
Họ nhiệt tình giới thiệu cho Tiêu Trình ba cái hồ đó lần lượt là những cái nào, Tiêu Trình chân thành cảm động.