A a a a, lại có ngày được nhìn thấy người thật!
Tiêu Trình suy nghĩ hồi lâu, thực sự không nghĩ ra, cậu chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Là cậu ấy, Lạc Kính Thư…” Anh trai.
“À, anh tìm Lạc Kính Thư hả!”
Hai cô bé lập tức vỗ vỗ ngực: “Chúng em đi gọi cậu ấy giúp anh ngay đây, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Khoan đã, người cậu muốn tìm không phải Lạc Kính Thư!
Không đợi cậu giải thích, hai cô bé đã quay người nhanh chóng chạy đi, chỉ lát sau đã biến mất khỏi tầm mắt Tiêu Trình.
Tiêu Trình nhíu mày, hôm nay cậu sao lại không thuận lợi như vậy?
Lát nữa sẽ không thật sự gọi Lạc Kính Thư đến đây chứ.
Cậu chỉ là cảm thấy Niên Niên hình như không thích Lạc Kính Thư lắm, cho nên ngay từ đầu cũng không tính nói đối phương là anh trai Lạc Kính Thư. Mãi sau này thật sự không nghĩ ra, mới tính nói như vậy.
Ai ngờ lại làm hai cô bé hiểu lầm.
Sớm biết thế thì nói là Niên Niên còn hơn.
Lúc này, ở cửa phòng học tầng 4, hai cô bé đứng ở cửa phòng học của Lạc Kính Thư, gọi vào bên trong: “Bạn học Lạc Kính Thư, cậu có thể ra đây một chút không?”
Lạc Kính Thư ngước mắt, thần sắc nhàn nhạt nhìn họ, đôi mắt hoa đào hơi nhếch lên ẩn chứa sự lạnh lùng khó tả.
“Kính Thư, họ tìm cậu làm gì?”
Tưởng Nghị gãi gãi đầu: “Không thì để tôi giúp cậu đuổi họ đi nhé?”
“Không cần.” Lạc Kính Thư đứng dậy. Da anh trắng lạnh, dung mạo tinh xảo diễm lệ, dù sắc mặt lạnh nhạt, cũng có thể thu hút ánh mắt của rất nhiều người.
“Tìm tôi có việc gì?”
Hai cô học sinh khóa dưới khi nói chuyện với anh giọng đều nghiêm chỉnh hơn rất nhiều. Không biết tại sao, mặc dù Lạc Kính Thư rất đẹp trai, nhưng họ luôn có cảm giác không dám nói chuyện với anh.
Cứ cảm thấy Lạc Kính Thư hình như rất khó động chạm.
“Là học trưởng Tiêu Trình, hình như anh ấy tìm cậu có việc.”
“Vị học trưởng sinh viên tốt nghiệp ưu tú kia, cậu có quen không?”
Tiêu Trình?
Lạc Kính Thư hơi nhíu mày, cậu tìm đến tận trường làm gì?
Lạc Kính Thư lấy điện thoại từ trong túi ra nhìn thoáng qua. May mắn là giờ này giáo viên đều không có ở, lại không có ai dám tố cáo anh, anh cứ thế công khai lấy ra.
Tiêu Trình quả nhiên đã gửi tin nhắn cho anh hai mươi phút trước.
Tiêu Trình: [Niên Niên, anh có thể đến tìm em không? Anh muốn gặp mặt giải thích rõ ràng với em.]
Lạc Kính Thư cất điện thoại, vẻ mặt vẫn rất đạm mạc: “Anh ta nói với các cậu là muốn tìm Lạc Kính Thư à?”
Anh nhấn mạnh tên của mình.
Hai cô học sinh khóa dưới khó hiểu, nhưng vẫn thành thật gật đầu: “Đúng vậy.”
Không phải chứ, Tiêu Trình làm sao biết anh chính là Lạc Kính Thư?