Chương 42

Tiêu Trình ngẩn người buông điện thoại, đau khổ và rối rắm nhìn Phương Hồi, môi cậu run rẩy khi nói: “Ít nhất cậu phải cho tôi xem, sao cậu lại gửi cho em ấy?”

Những lời này là cái quái gì vậy.

Niên Niên sẽ không nghĩ đầu óc cậu có vấn đề đấy chứ?

Tiêu Trình hoàn hồn lại, vội vàng cầm lấy điện thoại, muốn thu hồi tin nhắn.

Vừa rồi quá kinh hãi, cậu còn quên mất có chức năng thu hồi này.

Ai ngờ khi cậu nhìn lại, khung chat của Niên Niên đã lại truyền đến một tin nhắn của đối phương.

Niên Niên: [Cô, gái.]

Trong ánh mắt chăm chú của Tiêu Trình, lại một tin nhắn mới bật ra.

Niên Niên: [Anh Trình, anh đang nói cái gì vậy :).]

Xong rồi, lần này là xong thật rồi, ngay cả “nụ cười chết chóc” cũng xuất hiện.

Tiêu Trình dù “mạng 2G” đến mấy cũng biết “nụ cười chết chóc” có ý nghĩa gì.

Cậu đau khổ nhìn Phương Hồi: “Lần này là tôi xong thật rồi.”

Phương Hồi không rõ nguyên do: “Cô ấy phản ứng thế nào?”

Không phải chứ, cho dù giọng điệu anh ta vừa gõ khác với giọng điệu thường ngày của Tiêu Trình một chút, sao cũng không đến mức đến mức “xong rồi” chứ?

“Tôi đi tìm em ấy!”

Phương Hồi: ?

“Anh Trình…”

Lời anh ta còn chưa nói xong, Tiêu Trình đã đứng dậy, sải bước dài, nhanh chóng chạy ra ngoài.

Phương Hồi:…

Chết tiệt, rốt cuộc anh ta đã làm sai cái gì?

Giúp người mình thích theo đuổi tình địch của mình thì thôi đi, sao hình như còn làm hỏng việc rồi?

Khoan đã…

Phương Hồi rối rắm hai phút, đột nhiên phản ứng lại, đây chẳng phải là kết quả anh ta muốn sao, anh ta buồn phiền cái gì ở đây?

Tiêu Trình chạy ra khỏi cửa phòng ngủ mới nhớ ra, giờ này hẳn là Niên Niên đang đi học ở trường chứ?

Chờ một chút, nếu đối phương đang đi học, tại sao vẫn có thể trả lời tin nhắn của cậu?

Tiêu Trình: [Em đi học chơi điện thoại à?]

Lạc Kính Thư:…

Làm tốt lắm, Tiêu Trình.

Đầu tiên là nói anh là con gái, dưới tình huống anh rõ ràng đang tức giận, lại không có nửa câu xin lỗi, còn dám hỏi anh có phải đi học chơi điện thoại không?

Cậu tiêu đời rồi.

Lạc Kính Thư cất điện thoại, làm ngơ, anh thật là đầu óc có vấn đề, mới trả lời tin nhắn của Tiêu Trình.

Mã đức, thực sự rất bực.

“Kính Thư, làm một điếu không?”

Tưởng Nghị bên cạnh thấy Lạc Kính Thư cất điện thoại xong, trên mặt hình như có chút giận dữ, liền móc một hộp thuốc lá từ trong túi ra, đưa cho Lạc Kính Thư.

Lạc Kính Thư liếc mắt một cái nhẹ nhàng, vươn tay nhận lấy.

Cùng lúc đó, Tiêu Trình cũng đã lên taxi, đi thẳng đến trường cấp ba Số Một thành phố S.

Vẫn nên gặp mặt trực tiếp xin lỗi Niên Niên đi.

Tiêu Trình vốn tưởng rằng việc đi vào trường cấp ba Số Một là một chuyện đặc biệt khó khăn. Cậu đã tính toán nếu thực sự không được, sẽ đành mặt dày gửi tin nhắn cho Niên Niên.